Phân tích khổ thơ đầu của bài thơ Tây Tiến

Phân tích khổ thơ đầu của bài thơ Tây Tiến

Hướng dẫn

Chúng tôi đến đó mà không hối tiếc cuộc sống của mình

Làm thế nào để không hối tiếc ở tuổi hai mươi?

Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi

Và Tổ quốc?

-Thành thạo

Đó là ý chí quyết tử cho Tổ quốc và chiến đấu vì sự sống của những chàng trai trong thời chiến. Nhà thơ Quang Dũng và Tây Tiến – một trong những bài thơ hay nhất của thơ ca kháng chiến chống Pháp – đã trở thành một nhà thơ trẻ tài hoa của những năm tháng khó quên ấy. Năm 1948, Quang Dũng từ biệt đoàn quân Tây Tiến thân yêu, về quê Phù Lưu Chanh, tác giả viết bài thơ này trong nỗi nhớ nhung da diết về đơn vị cũ, về quá khứ chiến đấu và vùng đất nơi đây. tình đồng chí sống chết có nhau và những kỉ niệm nhà thơ không thể nào quên.

Nhớ Tây Tiến là nhớ rừng núi. Đó là một trò chơi của nỗi nhớ, khuấy động từ câu mở đầu, làm cho câu thơ đầy nỗi nhớ:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi.

Nhớ núi nhớ chơi vơi ”.

Chúng ta bắt gặp trong câu thơ này một cảm giác trống rỗng, tiếc nuối, trôi nổi không hình thức và không nơi chốn. Đó là cảm giác của một người khi nhớ về quá khứ, vuột khỏi tay, để rồi nảy sinh trong dòng hoài niệm ngập tràn hai chữ “xa” đầy hoài niệm. Trong dòng hoài niệm ấy đã xuất hiện một cái tên lịch sử: Tây Tiến, gắn liền với sông Mã hùng vĩ, nay sông Mã đã xa, đoàn quân Tây Tiến không còn, nỗi nhớ sông này mang tên ‘ tác giả.đừng quên chơi với nó “. Sau hai giờ chơi này, những ấn tượng sâu sắc về núi rừng Tây Bắc hiện lên, dữ dội và gập ghềnh biết bao: núi cao, dốc đứng, thác ầm ầm, hổ rình mồi và mưa dầm dề giữa trời đất.

Xem thêm: Phân tích diễn biến tâm trạng của tác giả thể hiện qua bài thơ Chữ người tử tù của Tố Hữu.

“Sương mù Sài Khao bao phủ đoàn quân mỏi mòn.

Mường Lát hoa về đêm

Lên dốc, dốc đứng

Heo hút rượu, mây, súng thơm cả trời.

Lên cao một nghìn mét, xuống một nghìn mét

Pha Luông quê ai, mưa xa ”

Để chứng minh cho ý kiến ​​của mình, bài thơ trên của Quang Dũng là một ví dụ điển hình. Chỉ bằng vài câu thơ, Quang Dũng đã vẽ nên một bức tranh hùng vĩ, tả cảnh núi rừng Tây Bắc hoang sơ, hấp dẫn, hiểm trở, ác liệt. Với hàng loạt địa danh khác thường, phân bố trong suốt chặng đường hành quân của người lính như: Sài Khao, Mường Lát, Pha Luông… trên địa danh đã gợi lên những vùng đất rất xa xôi, huyền bí mà đoàn quân Tây Tiến phải chinh phục.

Trong bài thơ này, sự hiểm trở của núi rừng lao đao không chỉ thể hiện qua ngôn từ mà còn thể hiện qua giọng điệu của câu thơ. Âm sắc tăng lên ở những con dốc: khúc cua, chỗ trũng, chỗ cao, chỗ thấp … thật kinh hoàng:

“Đi bộ quanh một khúc cua dốc”

Một chuỗi các từ phong phú về hình thức “xoắn “,” sâu “ mô tả sự chồng chéo và những nguy hiểm khi đi bộ. Và với câu thơ 2/2/3 và năm thanh trong một câu thơ bảy chữ đã gợi lên trước mắt người đọc hình ảnh một con đường chông gai hơn với những dốc cao, hết chông gai này đến chông gai khác.

Lên cao một ngàn thước, xuống một ngàn thước. “ Câu thơ có dấu phẩy ở giữa như ngắt câu thơ làm đôi, miêu tả nó bay lượn lên xuống gần như thẳng đứng, nhìn lên, nhìn xuống. Bài thơ của QD sử dụng một loạt các âm tiết nối tiếp nhau, đọc thành tiếng nghe chói tai, chát chúa. Sau một loạt câu thơ mạnh mẽ, vạm vỡ, tác giả hạ xuống một câu thơ lơ lửng với những vần điệu:

Xem thêm: Suy nghĩ của anh / chị về đôi bàn tay của nhân vật Tnu trong truyện ngắn “Rừng xà nu” (Nguyễn Trung Thành).

“Pha Luông Mưa Chiều Xa Quê Ai”

Câu thơ như một tiếng thở dài nhẹ nhõm của người lính sau khi vượt qua bao đèo cao, suối sâu, dừng lại bên sườn núi, phóng tầm mắt ra xa, qua một không gian mờ ảo sương rừng, mưa núi, thấp thoáng những nếp nhà. như đang lênh đênh giữa biển, trong màn đêm có phần mơ hồ và hay thay đổi, gợi lên trong lòng người một cảm giác thân thương, ấm áp.

Miền Tây lúc bấy giờ là nơi có vẻ đẹp âm u và man rợ, cùng những thử thách khủng khiếp đối với con người. Nó không chỉ mở trong không gian, mà còn được khám phá kịp thời, những mối đe dọa khủng khiếp luôn chờ đợi con người:

“Buổi chiều thác ầm ầm hùng vĩ.

Ban đêm, hổ trêu người “

Nói đến sự khắc nghiệt của núi rừng cũng là nói đến sự anh dũng của người lính Tây Tiến. Tây Tiến là một cuộc hành quân vô cùng cam go, gian khổ với bao hiểm nguy, khó khăn trước sự đe doạ của thiên nhiên mà người chiến sĩ phải chịu đựng. Phải chăng những cuộc hành quân gập ghềnh này đã làm chùn bước những bước chân dũng cảm của chàng trai Hà Nội ngày nào, đến nỗi Quang Dũng có lý do để tiếc nuối khi thốt lên:

“Người bạn cẩu thả của tôi không đi nữa

Ngã súng quên đời ”

Hai câu thơ của QĐ tuy buồn vì nói lên sự hy sinh, mất mát nhưng không hề bi lụy trong thái độ của người chí sĩ. Những người lính vượt lên chính mình, tuy không thể vượt qua khó khăn, nhưng họ cũng không nhượng bộ. họ bỏ cả tuổi thanh xuân quý giá của mình, nhưng vì lợi ích của đất nước, dễ như quên đi một điều rất đỗi bình thường. Thái độ sống này của người lính Tây Tiến tiếp tục tỏa sáng, rạng ngời không gian, rạng ngời thời gian, ngời ngời trong lòng người, rạng ngời để bất tử. Câu thơ kết thúc đột ngột với một nỗi nhớ ấm ức về một TT khác:

Xem thêm: Trầu là lịch sử. Em hãy viết lại câu chuyện miếng trầu qua lời kể của các nhân vật trong truyện và ý kiến ​​của bản thân.

“Nhớ Tây Tiến cơm lên khói.

Mai Châu mùa thơm lúa nếp ”

Sau khi băng qua rừng sâu, núi cao, người lính đến với bản làng khói bếp miệt vườn, được một cô gái Mai Châu đưa cho một nắm xôi còn thơm như nếp mới.

Trong bài thơ có một hình ảnh rất sáng tạo, rất táo bạo và tinh nghịch của các chú bộ đội. Người lính leo lên những ngọn núi cao như đi trên mây, mũi súng chạm tới đỉnh trời. Quang Dũng đã khắc họa rất thành công một tượng đài sừng sững về người chiến sĩ hiên ngang hiên ngang giữa khung trời quê hương. Bức ảnh “súng đánh hơi bầu trời”là một bài thơ rất hay, táo bạo, hóm hỉnh, tinh quái và đậm chất quân tử, khiến những người lính Tây Tiến gan lì không chìm mà vươn lên đầy bất khuất.

Đoạn thơ mở đầu bằng 14 câu thơ đã miêu tả cảnh sắc thiên nhiên vùng Tây Bắc hoang sơ, hùng vĩ nhưng cũng nên thơ, trữ tình, tuy nhiên thiên nhiên chỉ là cái nền mà người chiến sĩ phải đại diện ở đó. . Đó là nỗi nhớ, là tình cảm sâu nặng của Quang Dũng gắn bó với Tây Bắc một thời hoa lửa. Tất cả đã đóng lại một ấn tượng khá riêng trong lòng người đọc về núi rừng Tây Bắc và hình ảnh người chiến sĩ quyết tâm cống hiến cho quê hương, non sông.

Cảm hứng lãng mạn và sắc thái bi tráng đã tạo nên chất sử thi riêng của bài thơ. Từ bức chân dung người lính Tây Tiến hào hùng, dũng cảm trên khung cảnh hùng vĩ, tráng lệ của núi rừng Tây Bắc, Quang Dũng gửi gắm lời thơ của mình cho cả một thế hệ anh hùng.