Phân tích nghệ thuật đại diện cho con người trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Phân tích nghệ thuật đại diện cho con người trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Hướng dẫn

Phân tích nghệ thuật đại diện cho con người trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

PHÂN CÔNG

Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc, ông có biệt tài miêu tả nhân vật chính diện, ông sử dụng lối viết thư pháp thường thấy trong thơ cổ điển, và khi miêu tả nhân vật phản diện, ông sử dụng lối viết tả thực.

Trong đoạn trích Chị em Thúy Kiều, tác giả đã khai thác triệt để những ưu điểm của nghệ thuật ước lệ. Nó thể hiện tình cảm, sự trân trọng của chàng đối với Thuý Kiều và Thuý Vân.

Ta thấy rằng Nguyễn Du đã dồn hết tâm huyết, tài hoa của mình vào ngòi bút của mình để làm nổi bật thần thái trong bức chân dung của hai chị em:

“Bộ xương tinh thần,

Mỗi người mười phân vẹn mười ”.

Nhà thơ đã khéo léo nhấn mạnh vẻ đẹp của thiên nhiên để so sánh với vẻ đẹp của con người, ở các nhà thơ khác nếu miêu tả như vậy thì còn chung chung, mơ hồ, nhưng dưới ngòi bút tài hoa của Nguyễn Thiếp thì khác hẳn. và làm rõ vẻ đẹp chân thực của nhân vật.

Người ta có thể hình dung ra vẻ đẹp và hình thức của Thúy Kiều, Thúy Vân, thanh tú (mình hạc xương mai), tâm hồn trong sáng như sương, như tuyết (tuyết linh). Rõ ràng nhờ vậy mà chúng ta cũng nhận thấy đây là con của một gia đình nề nếp, gia giáo.

Thụy Vân xuất hiện với vẻ uy nghiêm, thanh thoát của một thiếu nữ xuất thân trong gia đình giàu có:

Xem thêm: Phân tích vẻ đẹp và số phận bi thảm của nhân vật Vũ Nương

“Vân có vẻ trang trọng tuyệt vời,

Khuôn trăng tròn trịa từ đòn gánh của anh ”.

Vân có khuôn mặt nhân hậu, nụ cười rạng rỡ và giọng nói thánh thót như tiếng ngọc rơi trên mâm vàng:

“Bông hoa cười thật xứng đáng,

Mây mất màu tóc tuyết cho đi màu da ”.

Da trắng hơn tuyết, tóc đen hơn mây. Vẻ đẹp của Thúy Vân có thể nói là đạt đến độ hoàn mỹ như báo hiệu của một cuộc sống bình yên và viên mãn, sống trong nhung lụa xa hoa mà không phải ghen tị với bất cứ ai.

Nhưng vẻ đẹp trang trọng này khác với Thúy Vân, nó vẫn nằm trong phạm vi những gì được mọi người công nhận, ngưỡng mộ và ngưỡng mộ. Nhưng nếu đặt cạnh Thúy Kiều, vẻ đẹp yếu ớt này chỉ làm nền giúp tô đậm vẻ đẹp lộng lẫy, phá bỏ mọi định kiến:

Kiều ngày càng mặn mà hơn,

So bề mặt là tài năng nhất trở lại.

Nguyễn Du đã khẳng định điều này và ông đã chỉ ra bản chất của vẻ đẹp từ trong ra ngoài: sắc sảo, mặn mà và đánh giá chung tài năng của Kiều hơn hẳn Vân.

Khi tả Thúy Kiều, Nguyễn Du hầu như chỉ tập trung vào đôi mắt vì đôi mắt là cửa sổ tâm hồn và cũng là điểm thu hút nhất trên gương mặt nàng:

Mùa thu và nước có bức tranh mùa xuân,

Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh.

Luôn luôn bắt gặp những hình ảnh nhanh nhưng không cần chỉnh sửa, ngược lại, không có gì thích hợp hơn để miêu tả đôi mắt long lanh như nước hồ thu, hàng lông mày thanh tú như núi non sắc xuân. Đôi mắt ấy nếu ai đó một lần nhìn thấy sẽ không bao giờ quên được.

Xem thêm: Giải thích câu tục ngữ: Ăn cây nêu cây nêu.

Kiều được miêu tả là đẹp trai đến mức khiến hoa ghen, liễu hờn. Thúy Kiều đẹp đến nỗi không ai có thể so sánh được:

“Một hoặc hai nghiêng nước sang một bên,

Đã yêu cầu một hai cán bộ đồ họa nhạy bén ”.

Trong đoạn miêu tả, Nguyễn Du đã bộc lộ một điềm báo bất an về cuộc đời của Kiều, rằng Kiều sẽ ghen tuông và đày đọa.

Ngoài vẻ đẹp hiếm có, Kiều còn là một cô gái đa tài:

“Thông minh vốn dĩ là thần thánh,

Trộn thủ công sơn là đủ để cảm nhận được sự hô hào.

Cúi đầu và lòng thương xót là năm âm tiết,

Nghề tư ăn hồ, mất mạng ”.

Vẫn theo Nguyễn Du: Chữ tài gắn với chữ tài một vần. và nhất là trong cuộc đời, ít ai có được nhiều tài lẻ như Kiều.

Những tài năng ấy đều báo trước cho Kiều một tương lai đầy sóng gió. Điều băn khoăn này vẫn còn thấm đẫm trong từng nốt nhạc, từng câu chữ mà nàng Kiều tự sáng tác cho mình:

“Bài hát được chọn bằng tay nên là chương,

Phận một Bạc trời lại càng thương người ”.

Qua những dòng thơ này, ta thấy được Nguyễn Du đã dành tình cảm yêu quý, trân trọng cho nhân vật chính của mình trong tác phẩm. Là nơi hội tụ cao nhất của vẻ đẹp mặn mà từ hình thức đến trí tuệ.

Trong đoạn trích Cảnh ngày xuân, nghệ thuật tả cảnh của Nguyễn Du cũng đã đạt đến trình độ bậc thầy. Nhắc đến mùa xuân, chúng ta lại nhớ đến hình ảnh cánh én bay lượn như con thoi trên bầu trời cao xanh rộng lớn:

Xem thêm: Bình luận xã hội về vấn đề Rừng vàng, biển bạc

Một ngày mùa xuân, một con én đưa con thoi,

Quang Thiệu đã trải qua sáu mươi chín thập kỷ.

Cỏ non xanh tận chân trời,

Có một số bông hoa trên cành cây lê trắng.

Nguyễn du đã tinh thông nghệ thuật hội họa, hình tượng được biểu thị xa gần, lên xuống, động và tĩnh. Màu sắc vừa tương phản vừa hài hòa, đường nét tinh tế, uyển chuyển, vừa gợi hình ảnh đẹp, vừa rất gợi cảm. Chỉ với hai dòng thơ lục bát, đại thi hào đã thể hiện được tinh thần sức sống mãnh liệt của mùa xuân.

Ánh sáng rực rỡ của ngày xuân chóng tàn, nhường chỗ cho bóng nắng:

“Bóng tối của sự dữ đổ về phía tây,

Hai chị em ra về.

Từng bước dọc theo ngọn đồi nhỏ,

Quang cảnh cảnh quan với khu vực quầy bar.

Cho dù nước chảy như thế nào,

Cơ hội cuối cùng một cây cầu nhỏ bắc qua ghềnh thác ”.

Nếu ai đó đủ tinh tế sẽ nhận ra bức tranh mùa xuân được Nguyễn Du miêu tả không chỉ là cảnh tả thực, mà còn là bức tranh tâm trạng được nhìn qua con mắt và tâm trạng của Thúy Kiều.

Trong lúc hiếm hoi, khi mặt trời lặn, Thúy Kiều rơi vào trạng thái buồn bã khôn tả.

“Không có gì ngạc nhiên khi nước uốn cong

Cơ hội cuối cùng một cây cầu nhỏ bắc qua ghềnh thác ”.

Nguyễn Du tả cảnh ngụ tình, vui buồn phụ thuộc vào tâm trạng con người, dù tả hiện thực hay ước lệ thì Nguyễn Du vẫn luôn giữ nguyên tắc mà ông đúc kết trong câu nói: “người buồn cảnh có buồn bao giờ” là thế. .

Nguồn: Bailamvan.edu.vn