Phân tích nghệ thuật đại diện cho người và cảnh trong Truyện Kiều của Nguyễn Du.

Phân tích nghệ thuật đại diện cho người và cảnh trong Truyện Kiều của Nguyễn Du.

Hướng dẫn

Phân tích nghệ thuật đại diện cho người và cảnh trong Truyện Kiều của Nguyễn Du.

Có thể nói, dưới ngòi bút của Nguyễn Du, bức tranh thiên nhiên trùng điệp hiện lên không hoàn toàn giống nhau. “Thiên nhiên trong Truyện Kiều cũng là một nhân vật – một nhân vật thường kín đáo, thầm lặng nhưng ít khi vắng bóng và luôn thấm đẫm tình người.

Cảnh nào không mang nỗi buồn

Cảnh buồn mà người vẫn vui

Bài thơ thật là thật, thật hợp với tâm trạng của Kiều. Đặc biệt là vào ngày đầu năm mới, khi ba chị em dừng lại trước ngôi mộ bỏ hoang – Đạm Tiên:

Cả lũ hài hước cuộn lên,

Nhịp cầu nhỏ cuối thác vượt thác.

Rải nấm bên đường,

Cỏ dại héo úa, nửa vàng nửa xanh.

Cùng là nơi nhịp cầu, nước chảy, nhưng khi Kiều gặp Kim Trọng, khi “khách cưỡi ngựa, người vẫn dừng”, cảnh sắc thiên nhiên được miêu tả khác hẳn:

Dưới cầu dòng nước trong vắt

Bên cầu tơ liễu rủ bóng chiều duyên dáng.

Đầu tiên, bức tranh phong cảnh được vẽ bằng những hình ảnh nhỏ, hẹp và phảng phất những hình ảnh buồn của những số phận. Nước “rì rào” là dòng suối không ọc ọc, không vỗ mà có vẻ buồn trước cảnh tối tăm này. Nhịp cầu “nhỏ” thể hiện sự chật hẹp, nhỏ bé trong một không gian rộng lớn. Một “đất sét” bên đường sao quạnh hiu, hiu quạnh, lạnh lùng quá. Bởi không được chăm sóc như những ngôi mộ khác. Một ngôi mộ nhỏ nằm bên vệ đường, hiu quạnh và gợi nhiều cảm xúc. Và ngay cả ngọn cỏ phải “đau thương”, cũng mang đến nỗi buồn đau … Tất cả mọi người, từ bờ suối, thành cầu, nấm mồ cho đến ngọn cỏ … dường như đang chuẩn bị cho một cuộc chạm trán với ai đó không may. sự sống. Và ngòi bút của Nguyễn Du cũng đồng cảm với nỗi lòng của những người đứng trên sân khấu. Một nỗi buồn tê tái đến lạ lùng. Dường như mọi thứ đều khép lại, đồng cảm với nỗi lòng của nhân vật. Có thể nói đó là một hình ảnh khủng khiếp, ám ảnh người đọc. Nó ẩn chứa những điềm báo xấu.

Xem thêm: Phân tích tính cách Mr.

Nhưng bức ảnh thứ hai thì khác. Vẫn là nhịp của cây cầu và dòng sông, nhưng nó mang trong mình một không khí nồng nàn, hoài cổ. Bởi lẽ, thoạt nhìn, từ bức tranh “Hai Kiều e thẹn nép mình dưới tán hoa” đã khiến “Kim Trọng xao xuyến – một văn nhân tài hoa” … “Đầu nỗi nhớ. Này” đã được thi hào Nguyễn Du ghi lại một cách huyền ảo. :

Bóng như đẩy nỗi buồn,

Khách đang ném ra tên ngựa, mọi người cũng đang dừng lại.

Rất tinh tế và thanh tao, khoảnh khắc đắm say trong lòng Kim Kiều, những khao khát, xao xuyến của một tình yêu mới chớm nở đã thôi thúc Nguyễn Du viết nên những vần thơ tình tuyệt vời. Với bút pháp tả cảnh ngụ tình, tác giả đã vẽ nên một không gian thật trong lành. Dường như tất cả mọi thứ từ cây cầu nhỏ xinh, dòng nước chảy trong veo, những nhành liễu rủ trong bóng chiều nhẹ nhàng … dường như cũng đang bay bổng để chứng kiến ​​một tình yêu đẹp vừa mới chớm nở.

Phong cảnh thật đẹp và thơ mộng! Thiên nhiên như chở che tình người. Là dòng nước trong vắt dưới chân cầu hay là mối tình đầu trong sáng, thuần khiết của Kim-Kiều? Từng cành liễu dài rung rinh trong gió nhẹ hay là lời chào của thiên nhiên hai người dành cho “quốc thái dân an”! Cảnh vật và ngoại cảnh như hoà quyện vào nhau tạo nên tâm trạng éo le, khắc khoải của Thuý Kiều và Kim Trọng.

Xem thêm: Phân tích nhân vật anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa

Chỉ một vài nét phác thảo và màu sắc nhẹ nhàng hài hòa tạo nên cảm giác thơ mộng: màu xanh của làn nước trong vắt, màu vàng nhạt của hoàng hôn mùa xuân, màu xanh của rặng liễu, v.v. Sinh vật xao xuyến trước cảm giác bơ vơ, hờ hững của đôi trai gái và những nỗi niềm, cảm xúc thầm kín của lần đầu gặp gỡ giữa hai con người tài hoa. Cảnh phim muốn nói về khát khao của đôi tình nhân trong một tình yêu thầm lặng và rụt rè cho đến giây phút chia xa. Có thể nói hai câu thơ cuối là bản nhạc của một tình yêu vừa chớm nở.

Dưới ngòi bút tinh tế và tài hoa của nhà thơ, hai bức tranh cùng cảnh không hiện ra hoàn toàn giống hệt nhau. Một hình ảnh mang đầy nỗi buồn và bi kịch, hình ảnh còn lại chứa đầy cảm xúc tha thiết và hoài niệm. Điều đó chứng tỏ ngòi bút miêu tả của tác giả đã đạt đến trình độ điêu luyện và tinh tế.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn