Phân tích nghệ thuật miêu tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

Phân tích nghệ thuật miêu tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

Hướng dẫn

Phân tích nghệ thuật miêu tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

Phân công

Đoạn trích Kiều ở Lầu Ngũ Bích là bức tranh tâm trạng của Thúy Kiều ở Lầu Ngũ Bích, nó là một trong những đoạn văn miêu tả thành công nhất tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều. Tác giả Nguyễn Du đã rất thành công khi sử dụng bút pháp nghệ thuật tả cảnh ngụ tình để diễn tả tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều.

“Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân.

Vẻ đẹp của trăng ở xa, và trăng ở gần

Bốn bề xa tít tắp.

Cồn cát vàng, bụi hồng dài hàng dặm

Xấu hổ những đám mây sớm và đêm khuya

Một nửa yêu thương, một nửa giai đoạn, như chia sẻ trái tim của bạn “

Đoạn trích có tiết tấu nhẹ nhàng, mang nỗi buồn từ lòng người tràn ra cảnh vật, rồi vụt tắt, rồi xoáy vào lòng người. Hầu như không một lời thoại, câu văn hay hình ảnh âm thanh nào trong đoạn trích thể hiện ít nhiều tâm trạng của nhân vật. Cảm thấy xấu hổ, buồn bã, buồn bã, lo lắng … Khi một mình xuất ngoại trước lầu Ngũ Bích.

“Trước lầu Ngưng Bích, khóa xuân

Vẻ đẹp của trăng ở xa, và trăng ở gần

Bốn bề xa tít tắp.

Cồn cát vàng, bụi hồng, ngoài kia hàng dặm.

Bốn câu thơ trên là bức tranh thiên nhiên quanh co và cũng là bức tranh tâm trạng. Hoàn cảnh của Kiều lúc này thật rối ren và bi đát. Kiều được Tú Bà tống vào lầu đào nhưng thực chất là quản thúc nàng.

Cô đơn lẻ loi giữa không gian mênh mông hoang vắng. Từ trên lầu Kiều nhìn ra bốn phía mênh mông, dãy núi xa xa là cồn cát vàng, gần đó chỉ còn lại một mảnh trăng khuyết. Những hình ảnh xa xôi nhưng cũng là những hình ảnh ước lệ để gợi lên sự mênh mông, hoang vắng đến choáng ngợp của không gian. Như vậy càng làm nổi bật trạng thái tâm hồn tủi nhục của Kiều.

Xem thêm: Nghị luận xã hội về câu “Cái khó ló cái khôn” – Ngữ văn lớp 9

“Xấu hổ vào sáng sớm và đêm khuya.

Một nửa yêu thương, một nửa giai đoạn, như chia sẻ trái tim của bạn “

Sáng sớm nhìn mây, đêm đối diện với ánh đèn người thao thức, sẻ chia cùng ai nói chuyện một mình với trăng, người bạn thân thiết nhất, vầng trăng sáng gợi nhớ về quá khứ:

“Nghĩ đến người dưới trăng cùng chén đồng

Những tin tức về tương lai đầy sương mù đang chờ đợi bạn

Bên trời góc bể bơ vơ.

Giặt sợi không bao giờ phai màu “

Một mình nơi góc trăng không chỉ là bạn mà còn là lí do gợi cho Kiều nhớ đến Kim Trọng. Kiều ra đi, hình ảnh vàng dùng chưa biết đã bán hết mà vẫn ngày đêm ngóng trông, ngóng tin, Nàng nhớ Kim Trọng với tâm trạng không khỏi đau đớn, day dứt. Son tẩy không bao giờ phai – cô cho rằng mình đã yêu Kim, người đã thất hứa với biển cả, không giữ được lòng trung thành. Bao nhiêu dằn vặt, day dứt rồi sẽ biết khi nào nguôi ngoai và phai nhạt.

“Ngày mai người tựa vào cửa thật tệ.

Thông báo sự tập trung cho việc ủ lạnh của ai đó ngay bây giờ

Sân nhà Lai bao ngày mưa nắng.

Đôi khi cái gốc của cái chết đến từ việc được mọi người ôm ấp “

Để rồi, người Việt Nam ở nước ngoài nhớ đến cha mẹ, nhớ đến những người thân yêu của mình, để tồn tại. Cô thương cha mẹ sáng tối tựa cửa, tin tưởng con, mong mỏi không biết chán. Nàng sống sót khi cha mẹ già yếu không một tay chăm sóc nàng và bây giờ ai chăm chiếc quạt ấp ủ lạnh xưa, ông già bà già đều nói về tình cảm nhớ mong và lòng hiếu thảo. . . Cô tưởng tượng ra khung cảnh ở quê hương mình, mọi thứ đã thay đổi, nhưng thay đổi lớn nhất là cha mẹ cô mỗi ngày một già yếu. Thành ngữ “mây mưa” xuất phát từ việc thể hiện sức tàn phá của thiên nhiên, nắng mưa đối với cảnh vật và con người, nỗi day dứt khi không thể phụng dưỡng cha mẹ già yếu, thể hiện tấm lòng hiếu thảo của con người. Vì vậy, trong hoàn cảnh ở bến cá, Bích Kiều là người đáng thương nhất, nhưng cô lại quên đi hoàn cảnh của mình mà nghĩ đến người khác. Kiều là một người tình thủy chung, một người con hiếu thảo, đáng kính trọng. Đoạn trích còn thể hiện nét độc đáo của nhà thơ khi thể hiện một cách khách quan.

Xem thêm: Em hãy viết đoạn văn kết bài cho bài văn thuyết minh về con trâu

“Buồn thấy chiều tan cửa nát.

Một con thuyền ra đi

Buồn khi thấy nước mới

Hoa có nguồn gốc ở đâu

Buồn nhìn cũng buồn

chân mây xanh màu xanh lá cây trái đất

Buồn khi thấy gió thổi vào mặt

Tiếng sóng lớn xung quanh chỗ ngồi ”

Đó là một bài thơ tả cảnh ngụ tình cụ thể. Thiên nhiên thể hiện nội tâm của nhân vật, tình trong cảnh này, cảnh nọ trong tình này. Mỗi câu “Trông buồn” lại diễn tả một cảnh khác nhau, một tình huống vui buồn khác nhau. Đau buồn tiếp tục lớn lên như một làn sóng tràn ngập trái tim ở hải ngoại.

“Chiều tối nhìn cửa biển buồn / Thuyền ai cánh buồm xa xa” Là bóng dáng người lẻ loi lênh đênh bất lực trên dòng đời. Cô càng sợ và càng nghĩ đến quê hương, mái ấm gia đình thân thương của mình.

“Buồn khi thấy nước mới

Những loài hoa có nguồn gốc từ đâu ”

Đây là câu thơ nói lên cuộc đời của Thúy Kiều, thân phận như cánh hoa trôi, mưa gió vùi dập, biết đi đâu, về đâu, trôi về đâu?

“Thấy cỏ buồn buồn quá.

chân mây xanh đất xanh

Buồn cho ngọn cỏ, nhưng nghĩ đến thân phận của cỏ cây hoa lá thấp hèn, của chân mây trên mặt đất, của chân trời góc bể, nơi tâm hồn, tâm trạng này lại càng bi thảm hơn.

Xem thêm: Kể cho tôi nghe về lần tôi xem nhật ký của bạn

“Thật buồn khi thấy gió thổi vào mặt

Tiếng sóng lớn xung quanh chỗ ngồi ”

Sóng gió ầm ầm, ào ào vây lấy chỗ ngồi, cảm giác như tai họa đang ập đến với cô, từng câu từng chữ, từng nét mặt, từng cảnh tượng, tâm trạng vui buồn mỗi lúc một lớn hơn, mỗi lúc một chất chồng. Tất cả dồn lên cao trào với tiếng sóng xô vào đời Kiều.

Kiều ở lầu Ngưng Bích là một trong những đoạn trích miêu tả tâm trạng nhân vật đặc sắc và thành công. Tác giả Nguyễn Du đã sử dụng bút pháp nghệ thuật tả cảnh ngụ tình để nói lên tâm trạng của người Việt kiều khi lẻ loi trên lầu Ngũ Bích.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn