Phân tích nhân vật Thúy Kiều trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Phân tích nhân vật Thúy Kiều trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Hướng dẫn

Phân tích nhân vật Thúy Kiều trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Phân công

Nguyễn Du là nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam. Ông đã đóng góp nhiều tác phẩm đặc sắc cho nền văn học nước nhà. Truyện Kiều là một trong những tác phẩm để đời của Nguyễn Du đã trở thành “sách gối đầu giường của bao thế hệ”. Nhân vật Thúy Kiều trong tác phẩm là một người con gái tuyệt vời, tài sắc vẹn toàn, sống tình nghĩa nhưng lại gặp nhiều khó khăn, sóng gió trong cuộc đời.

Thúy Kiều được miêu tả qua ngòi bút của Nguyễn Du là một người con gái đẹp tựa lưng vào nước.

“Kiều càng hăng, càng mặn.

So bề mặt là tài năng nhất trở lại.

Mùa thu và mùa xuân sơn thủy

Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh.

Một hai nghiêng nước nghiêng thành ”.

Kiều nhan sắc “mặn mà ngọt”, đôi mắt trong sáng như nước mùa thu, lông mày thanh tú như dáng núi xuân. Tác giả không miêu tả nhiều về Kiều mà chỉ xoay quanh đôi mắt vì đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, là tinh hoa của trí tuệ. Hình ảnh “mùa thu, nước suối” càng làm nổi bật vẻ đẹp tuyệt trần của Thuý Kiều. Nàng Kiều đẹp đến mức “vẽ nên nước trong thành”, đến cả “hoa” cũng phải “ghen” vì “lạc”, “liễu” cũng phải “hờn” mới “kém xanh”.

Kiều không chỉ có sắc nước hương trời mà nàng còn là một người con gái tài sắc vẹn toàn, “đỗ đạt thi tú”:

“Thông minh vốn dĩ là thần thánh

Trộn thủ công sơn là đủ để cảm nhận được sự hô hào.

Xem thêm: Bạn nghĩ gì về vẻ đẹp tâm hồn của một con người?

Cung tình yêu là cung ngũ âm.

Một nghề tư nhân có thể ăn mòn một chương ”.

Kiều là một người tài hoa, một “nhà thơ” và một “ca sĩ” trong đó nổi trội hơn cả. Cô ấy rất tài năng và mọi tài năng đều đạt đến đỉnh cao. Dung mạo thông minh, nàng là “ngũ âm chi tử”, tài trí đáng khâm phục. Người con gái xinh đẹp, tài năng như Kiều thật hiếm có, quý hơn ngọc quý.

Thúy Kiều là một người con gái tài sắc vẹn toàn, sống kính trên nhường dưới, là người hiếu thảo với cha mẹ. Điều này được thấy rõ nhất khi gia đình Kiều bị oan trái, Kiều đã hi sinh thân mình, quyết bán mình cứu cha và em ra khỏi ngục tù.

“Đích yêu, nàng đã yêu

Biến cho con bán mình chuộc cha ”

Rồi trong thời gian bị quản thúc ở lầu Ngưng Bích, cô vẫn nghĩ đến cha mẹ ở quê và lo lắng không biết ai sẽ chăm sóc họ khi tuổi già sức yếu:

“Ngày mai người tựa vào cửa thật tệ.

Quạt sưởi ấm lạnh ai bây giờ?

Sân nhà Lai bao ngày mưa nắng.

Đôi khi gốc rễ của cái chết vừa được ôm lấy.

Tưởng tượng đến hình ảnh “khung cửa” của mẹ và cha ngày ngày quằn quại trong mong chờ, lại nhớ đến San Lai “nguyên lai”, mọi thứ đã thay đổi. Đó là dấu hiệu cho thấy thời gian trôi thật chậm, cũng là lúc cha mẹ già đi và yếu dần đi. Nghĩ đến điều này, Kiều không ngừng day dứt. Đó là nỗi đau của đứa con đầu lòng, không được phụng dưỡng cha mẹ khi tuổi cao sức yếu, không giữ được đạo hiếu làm con. Kiều không biết lúc này ở quê, ai sẽ là người “quạt lạnh” cho bố mẹ. Đến đây, người đọc cảm thấy thương cảm và trân trọng Thúy Kiều hơn. Vì dù hy sinh thân mình để cứu gia đình, cha mẹ nhưng cô vẫn đau đáu nhớ về cha mẹ. Cô ấy quả là một người con gái có tấm lòng hiếu thảo, tốt đẹp đáng được trân trọng.

Xem thêm: ĐỀ 6: Phân tích 8 câu thơ cuối đoạn trích Truyện Kiều của tác giả Ngung Bích – Văn mẫu chọn lọc lớp 9.

Với cha mẹ, cô luôn hiếu thảo, có tình thì luôn giữ chữ tín. Dù phải bán mình cứu cha nhưng nàng vẫn nghĩ đến lời thề với Kim Trọng. Trước khi ra đi, cô đã đáp lại tình cảm của mình với em gái Thụy Vân. Hãy giúp tôi xây dựng mối quan hệ với Kim:

“Hãy tin tôi, tôi sẽ chấp nhận nó

Ngồi xuống để cô ấy cúi đầu và sau đó nói.

Giữa đường đứt quãng

Keo dính và làm tôi kiệt sức. “

Tuy là một người con gái xinh đẹp, tài giỏi, hiếu thuận với cha mẹ, sống có tình có nghĩa nhưng Thúy Kiều lại gặp nhiều thăng trầm trong cuộc đời. Gia đình khó khăn, cô phải bán mình chuộc cha. Kiều đau đớn, tủi nhục khi trở thành thứ xô đẩy:

“Tôi tức giận hơn

Thềm hoa Hiến chương cao hơn vài bậc.

Xấu hổ vì gió và sương,

Ngại ngùng nhìn mặt dày của ngươi đi. “

Kiều càng thấy xấu hổ và đáng thương hơn khi nhận ra nhân phẩm của mình. Cô nàng “ngại ngùng” với mỗi bước đi, hành xác là cảm giác “ngại ngùng” và cảm thấy “mặt dày” trước gương. Thật xót xa cho một cô gái không thông minh, xinh đẹp, tài giỏi như cô lại bị đánh đổi “một lát bớt đi một nửa” để rồi “ngã giá vàng bốn trăm”.

Sóng gió ập đến khi nàng bị đưa lên Lầu xanh rồi lại bị giam cầm ở Lầu Ngưng Bích. Cô một mình đối mặt với nỗi cô đơn, cái lạnh giá không ai có thể chia sẻ nơi đất khách quê người:

Xem thêm: Bình luận về câu nói: Hiền tài là nguyên khí của quốc gia

‘Buồn nhìn cánh cửa tan nát chiều nay

Một con thuyền ra khơi xa.

Buồn trông nước mới xa.

Hoa có nguồn gốc ở đâu.

Buồn khi nhìn cỏ lau dầu

Chân mây xanh màu xanh lá cây trái đất,

Buồn thấy gió thổi ghềnh

Âm thanh tuyệt vời của sóng xung quanh ghế.

Nỗi buồn của Kiều lên đến đỉnh điểm. Hình ảnh “con thuyền” với “cánh buồm” và “hoa nổi” thể hiện nỗi niềm khắc khoải của Kiều trong chuyến phiêu du đầy sương mù. Cô thương cảm cho số phận bé bỏng của mình như một “đóa hoa bỉ ngạn” trôi dạt giữa dòng đời vô định. Hình ảnh “ngọn cỏ lau dầu” báo hiệu một tương lai bất định đang héo tàn. Mở rộng đến tận chân mây, mặt đất là “một màu xanh xanh”, màu xanh của nỗi buồn, màu xanh của xăng của bất hạnh, khô héo và tuyệt vọng. “Tiếng gió” và “tiếng sóng” là cảnh thiên nhiên bao la, dữ dội. Mọi thứ dường như vây lấy cô gái chìm trong nỗi buồn, sự cô đơn và sợ hãi.

Nguyễn Du đã xây dựng nhân vật Thúy Kiều rất hay. Nàng là hiện thân của người phụ nữ sống trong xã hội phong kiến ​​bất công. Mặc dù là một cô gái tài sắc vẹn toàn, hiếu thảo với cha mẹ, sống tình nghĩa nhưng cô lại gặp phải rất nhiều điều bất hạnh trong cuộc sống. Qua hình tượng nàng Kiều, tác giả đồng cảm với số phận bi thảm của người phụ nữ nhưng cũng ngợi ca khát vọng chân chính của họ.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn