Phân tích nhân vật Tnú trong truyện ngắn “Rừng Sác” của Nguyễn Trung Thành

Đề: Phân tích nhân vật Tnú trong truyện ngắn “Rừng Sác” của nhà văn Nguyễn Trung Thành

Nguyễn Trung Thành là một nhà văn tài năng. Ông đã thành công đáng kể từ tác phẩm đầu tay (Đất nước trỗi dậy, Giải nhất tiểu thuyết, Giải thưởng do Đoàn Văn nghệ Việt Nam trao tặng từ 1954-1955). Trong hai cuộc kháng chiến của dân tộc đã gắn bó mật thiết với chiến trường Tây Nguyên. Nhà văn sống chan hòa, biết rõ khát vọng độc lập, tự do, tinh thần cách mạng bất khuất của đồng bào các dân tộc. Đây cũng là một trong những nguyên nhân chính làm nên thành công của truyện ngắn “Rừng Sác” được ông sáng tác vào mùa hè năm 1954, khi đế quốc Mỹ ác liệt đánh phá miền Nam nước ta. Tác phẩm này đã đoạt Giải thưởng Văn nghệ Nguyễn Đình Chiểu năm 1965 và được in trong tập Trên quê hương của những anh hùng Điện Ngọc. Tnú là hình tượng nhân vật được Nguyễn Trung Thành xây dựng rất thành công trong truyện cổ tích.

23nu - Phân tích nhân vật Tnú trong truyện rắn mới của Nguyễn Trung Thành

Phân tích nhân vật Tnú trong tác phẩm Rừng xà nu mới

Trước hết ta thấy Tnú là người rất gắn bó với cm, can trường, dũng cảm, linh hoạt, dám nghĩ dám làm, trung thực. Ngay từ khi còn nhỏ, Tnú đã dám một mình vào rừng tiếp tế cho anh Quyết, cán bộ mà không sợ bị treo cổ từ ngọn cây sung đầu làng hay bị chặt đầu và trói bằng súng trường như anh Xút. và bà Nhàn. Và học thua Mai, “tức giận, bẻ gãy ván tre trước mặt Mai và Quyết, bỏ ra suối ngồi một mình cả ngày”, “cầm đá đập đầu, máu chảy đầm đìa”. Khi bị địch bao vây các ngả đường, Tnú “trèo lên cây lớn nhìn quanh rồi băng rừng bỏ đi”. Khi qua sông, “không thích lội nơi nước lặng, cứ chọn con thác mạnh để bơi ngang, vượt nước, trèo lên thác Bàng như con Orca” vì anh cho rằng: “Vượt thác nước lặng, Mỹ – Diệm phục, nước chảy xiết đâu mà ngờ ”. Một lần đang ngậm lá thư trong miệng, định vượt thác thì bị địch phục kích, Tnú đã linh hoạt, nhanh trí nuốt gọn lá thư. Khi bị giặc bắt, quấn giẻ vào mười đầu ngón tay, bị lửa thiêu đốt, Tnú không kêu la mà tròn xoe mắt nhìn kẻ thù: “Mười ngón tay tôi không còn thấy lửa nữa, ông nghe lửa cháy. bỏng rát trong lồng ngực, bỏng rát trong bụng Máu mặn chát đầu lưỡi Răng mày đã cắn môi Anh không khóc (…) Anh không thèm, không khóc được Dù mỗi ngón tay chỉ còn hai khớp và phải tận mắt chứng kiến ​​cảnh kẻ thù giết hại vợ con, Tnú vẫn vượt qua mọi đau thương, bi kịch cá nhân để tham gia Giải phóng quân báo thù cho Tổ quốc và người thân đã khuất.

Mặt khác, Tnú là người sống rất kỷ luật. Dù đã ba năm tham gia lực lượng vũ trang Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, xa quê hương, gia đình, người thân, bạn bè, nỗi nhớ quê hương nhưng ông không nguôi lòng tự nguyện về thăm quê. Anh xin giấy phép của cấp trên, có chữ ký của chỉ huy và thành thật trình bày với chị Dít và dân làng để xác minh chuyến trở về của anh. Sau một đêm nghỉ, anh trở về đơn vị theo đúng quy luật, bỏ lại cả một trời thương nhớ.

Xem thêm: Bình luận đoạn thơ sau trong bài Kính gửi ông Nguyễn Du – Tố Hữu, làm rõ thái độ cảm thông, kính trọng đối với đại thi hào: Giọng thơ xúc động. Trông như nước vọng ngàn lời thu. Ngàn năm sau nhớ Nguyễn Du. Tình yêu như lời ru mẹ bao ngày.

Hơn nữa, Tnú còn là một con người giàu tình yêu thương. Anh rất thích làng. Anh xúc động khi trở về thăm làng. Anh vừa làm theo lời khuyên nhiệt tình của Baby Heng, vừa hồi tưởng lại những kỷ niệm đã qua. Bắt gặp một cây đổ lớn bên kia đường, anh nhớ lại trước khi cây đổ đó, anh đã gặp Mai lần đầu tiên. Chính Mai là người bày tỏ tình yêu chân thành và say đắm của mình với anh. Mai nắm lấy đôi tay vẫn còn lành lặn “khóc, khóc không còn như một đứa trẻ mà như một cô gái mới lớn, vừa xấu hổ vừa thương. Nỗi nhớ cứa vào tim anh như vết dao. Anh mở to mắt, như khi anh như vậy. bị tra tấn thậm tệ trước đây. ” Anh thổn thức khi nhận ra nhịp đập của làng mình – “tiếng đàn không biết mệt mỏi của đàn bà con gái xứ Strá, của mẹ anh năm xưa, của Mai, của Dit”. Tiếng dùi trống trung tâm của nỗi nhớ da diết, cồn cào khiến lồng ngực đập liên hồi ngay cả khi cố giữ bình tĩnh và “chân cứ vấp gốc cây đầu làng”. Và khi ông Gặp đưa nó lên nóc làng, chiếc đu đã trôi xuống suối rồi, nhưng nó vẫn xúc động để cho chiếc vòi của làng nó văng khắp người như hôm trước. Hơn nữa, anh ấy là người rất yêu thương vợ con. Không thể vào Kon Tum mua vải, anh đã tự tay xé mảnh vải duy nhất của mình (mảnh vải) để may chăn cho chị Mai bế con. Trong cơn bi kịch, núp dưới chân gốc cây bên cái hố tưới nước đầu làng, nhìn cảnh giặc hành hạ vợ con dã man và thú tính, lòng anh chùng xuống, tê tái. Anh đã chặt hàng chục quả sung mà không hề hay biết. Sau đó anh ta thả cây, “nhảy”, “hét dữ dội”, “nhảy vào quân lính”. Hai cánh tay to lớn của anh như hai cánh sắt vững chãi ôm chặt lấy mẹ con Mai. Anh ta chửi: “Đồ ăn thịt người, là tôi!” Hãy ở lại đây!… ”Nhưng anh không thể cứu được vợ con mình khỏi bàn tay hung bạo và đẫm máu của những kẻ thủ ác. Đó là nỗi niềm cay đắng nhất, xót xa nhất, cay đắng nhất của người làm chồng, làm cha. Ngoài ra, phải hết lòng yêu thương mọi người: vì lẽ đó, ngay khi Tnú về đến làng, dân làng, già trẻ, gái trai như trẻ con, bé Heng, bé gái, ông Pre, bà Blom, bà Leng. . người đàn bà Proi, ông già Tấn và già Met đều hò reo, hò hét, lao vào vây lấy Quang Tnu với niềm vui khôn tả.

Đặc biệt, Tnú là người có lòng căm thù giặc sâu sắc. Chứng kiến ​​cảnh người thân bị hành hạ dã man, ngọn lửa hận thù bùng cháy trong lòng Tnu. Hai mắt anh như hai quả cầu lửa lớn. Khi bị kẻ thù dùng nhục hình, anh ta kêu lên. Chỉ một giờ. Nhưng tiếng khóc của cô đột nhiên vang lên thành tiếng khóc dữ dội hơn! Sau đó, anh ta trừng trị dứt khoát và lạnh lùng kẻ đã gây ra thương tật cho mình. “Anh ta bóp cổ kẻ thù của mình bằng cả hai tay bị cụt.”

Nhìn chung, cuộc đời và vẻ đẹp riêng của nhân vật Tnú được kết hợp trong hai bàn tay đầy ấn tượng: bàn tay căm thù và bàn tay báo thù.

Có thể nói, Tnú là nhân vật tiêu biểu tượng trưng cho số phận và con đường cách mạng của dân làng Xô Man. Bi kịch cuộc đời Tnú không phải là bi kịch cá nhân. Cả làng Xô Man còn bao nhiêu người có số phận cay đắng, đau đớn, cay đắng, đáng thương, bất hạnh như nhân vật Tnú. Vì vậy, bi kịch cuộc đời Tnú mang ý nghĩa tiêu biểu. Hơn nữa, Tnú là một anh hùng. Anh Gặp, anh Quyết, Mai, Dit, Bé Heng cũng là những anh hùng. Cả làng Xô Man anh hùng. Chính vì vậy, Tnú là biểu tượng cao đẹp của phẩm chất anh hùng, phẩm chất hiên ngang, bất khuất, kiên cường, dũng cảm của núi rừng Tây Nguyên. Ngoài ra, con đường cách mạng của nhân vật Tnú gắn liền với con đường cách mạng do anh Quyết làm đại diện, gắn với con đường cách mạng của dân làng Xô Man, gắn với con đường đấu tranh giải phóng dân tộc dưới sự lãnh đạo tài tình, sáng suốt của nhân dân ta. Tiệc tùng. Vì vậy, hành động cách mạng của Tnú có sức thôi thúc, ảnh hưởng đến cả làng: “Thế đấy. Hãy thắp lửa! Già, trẻ, trai, gái, ai cũng phải kiếm giáo, giáo, cưỡi ngựa, rựa. Người không có thì năm trăm cái gai. Hãy thắp lửa! ”.

Tóm lại, nhân vật Tnú trong truyện ngắn “Rừng Sác” của Nguyễn Trung Thành là một hình tượng mang tính thẩm mĩ sâu sắc và giàu chất sử thi. Tnú là nhân vật tiêu biểu đại diện cho cả cộng đồng, sống chết với cộng đồng, gắn bó mật thiết và gắn bó với vận mệnh lịch sử của cộng đồng. Tnú xứng đáng là một trong những nhân vật tiêu biểu nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Nguồn Edufly

Xem thêm: Trình bày quan điểm của anh / chị về quan niệm chọn nghề trong tương lai: chọn nghề phù hợp với năng lực thực sự của bản thân; Chọn một nghề phổ biến trong cuộc sống hoặc kiên quyết theo đuổi sự nghiệp mà bạn vẫn rất yêu thích