Phân tích vẻ đẹp của con người Việt Nam qua ca dao

Chủ đề: Vẻ đẹp của con người Việt Nam qua ca dao, dân ca.

Dân ca không chỉ là tiếng nói chứa đựng tâm tư, tình cảm của người lao động mà còn là kho tàng kinh nghiệm sống quý báu cho muôn đời sau. Bằng cách mở từng trang ca dao, chúng ta khám phá cuộc sống của người xưa trong sương mù năm xưa. Trong đó lời ăn tiếng nói của con người trong giao tiếp luôn được người xưa coi trọng và hiển nhiên là một trong những chuẩn mực đạo đức của con người.

vinam21 - Phân tích vẻ đẹp của con người Việt Nam qua ca dao

Một trong những “tiêu chuẩn” chính của vẻ đẹp con người là “ăn nói” phải mặn mà, phải có duyên: “Tóc đuôi ngựa. Cả hai đều thích nói có muối và duyên”. Quan niệm xưa cho rằng “tóc buộc đuôi ngựa, má lúm đồng tiền” là vẻ đẹp hình thể, vẻ đẹp hình thể; còn “nói ngọt có duyên” là vẻ đẹp tâm hồn bên trong luôn trường tồn theo năm tháng, theo thời gian… Đồng thời, hình ảnh người “tri kỉ” được lặp lại với tần suất cao trong bài hát. Một cái gì đó để giữ trong tâm trí. “Những người khôn ngoan” ở đây không phải là những người “thông minh, lanh lợi”; sống ích kỉ, nhỏ nhen nhưng là người sống nhân đạo, biết đối nhân xử thế đúng mực trong cuộc sống.

Người xưa thường nói “lạt mềm buộc chặt” – lời nói nhẹ nhàng êm ái luôn tạo được ấn tượng tốt đẹp, đem lại thiện cảm, niềm vui cho người tiếp xúc: “Chim khôn kêu khôn, người khôn nói suông. -Nghe tiếng. ”Ca dao còn nhắc nhở, khuyên nhủ nhau khi nói phải chọn lời, lựa lời, cân nhắc ý tứ. Lời nói bao giờ cũng có, đối với từng trường hợp cụ thể chúng ta mới có những“ lời hay ý đẹp ”dành cho nhau.

Xem thêm: Trong bài Tiếng nói của nghệ thuật, Nguyễn Đình Thi viết: “Một… đọc…”. Bạn nghĩ gì về nhận xét trên? Từ đó, em hãy nêu cảm nhận của mình về một bài thơ mà em cho là hay trong chương trình Ngữ văn lớp 8 hay lớp 9 phần Văn học Việt Nam.

Còn niềm vui nào khi trong cuộc sống đời thường luôn được nghe những lời hay, ý đẹp, sâu sắc để con người sống nhân ái, gần gũi hơn: “Lời nói chẳng mất tiền mua. Chọn lời vừa lòng”. Có môi trường sống tốt thì phải có nhiều lời hay, tiếng đẹp – vì môi trường sống có ảnh hưởng rất lớn đến việc hình thành nhân cách con người: “Đất tốt thì cây rườm rà. Người thanh lịch nói năng nhẹ nhàng”, “Những người có giọng nói cũng là âm thanh. Mỗi cử chỉ, mỗi việc làm, mỗi hành động, mỗi lời nói đều bộc lộ một phần phẩm chất, đạo đức, nhân cách của một con người. Một khi đã nói ra lời thì chẳng bao giờ nữa “ngựa khó theo đuôi” là đủ biết anh ấy cẩn thận trong lời nói bao nhiêu, vì vậy anh ấy phải giữ lời hứa của mình, không được thay đổi trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Vì giữ lời hứa là giữ uy tín, danh dự và thể diện của mình: “Nói lời thì phải giữ lời. Đừng như con bướm đậu rồi lại bay đi” Đôi khi người xưa khuyên “nói ít thì phải nói. làm nhiều ”, không nên“ nói nhiều, làm ít ”kẻo mang lại tiếng cười và sự coi thường:“ Nói chín thì phải làm mười. Nói mười khiến chín người chê cười ”.

Mặt khác, cũng cần tránh nói lắp, nói nửa vời, nửa hở; khiến người nghe không khỏi băn khoăn, bối rối, không biết đâu là thật đâu là giả và kêu nhau: “Người khôn nửa nói, kẻ ngu nửa mừng, kẻ nửa lo”. Cũng vậy, người xưa dạy những điều rất thấm thía. , bạn phải biết khi nào thì dừng lại khi cần thiết; không nói những lời dài dòng “xin lỗi, kê” sẽ gây khó chịu và mất hứng thú cho người nghe: “Rượu say quá. Người khôn nói nhiều dù chán”. Trong gia đình, trong làng xóm, trong quan hệ cộng đồng – hòa hiếu, khoan dung là gốc của cuộc sống bình yên. Xưa có mấy câu ca dao rằng: “Nhất cần thế gian nan nan. Bạch nhẫn, trung hữu đức hòa” (Nếu bạn làm việc chăm chỉ, thế giới sẽ không khó. Nhẫn nhịn, của bạn. gia đình sẽ có rất nhiều niềm vui). Bài học mà ca dao dạy cho chúng ta thật ngọt ngào nhưng cũng thật sâu sắc: “Ai khéo uốn câu. Nhẫn nhịn, chín câu nhịn”.

Trong cuộc sống, nhiều phức tạp nảy sinh và lời nói là điều tối quan trọng. Càng học qua ca dao, chúng ta càng cảm phục tổ tiên, càng hiểu hơn những lời dạy được truyền từ đời này sang đời khác vẫn còn nguyên giá trị trong sự nghiệp xây dựng con người mới hiện nay.

Nguồn Edufly

Xem thêm: Nhận xét về đoạn thơ sau trong bài thơ Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm: “Sao em buồn … Sao em buồn đến nỗi mất bàn tay?