Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà

Tổng hợp các bài làm văn phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà hay nhất của các bạn học sinh giỏi đạt điểm cao. Mời các bạn đọc tham khảo và dựa vào đây viết cho mình một bài văn phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà thật hay. Chúc các bạn luôn luôn học tập tốt nhé.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà – Bài làm 1

Tác phẩm “Chiếc lược ngà” của nhà văn Nguyễn Quang Sáng là một truyện ngắn vô cùng đặc sắc thể hiện tình cảm cha con sâu sắc của ông Sáu với bé Thu trong thời kỳ chiến tranh kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Thông qua truyện ngắn của mình nhà văn Nguyễn Quang Sáng muốn tố cáo tội ác của chiến tranh đã làm cho tình cảm cha con bị chia lìa, vợ chồng xa cách biết bao gia đình không được hưởng niềm vui bên nhau.

Tác phẩm “Chiếc lược ngà” được viết trong giai đoạn đất nước ta đang bước vào thời kỳ kháng chiến chống Mỹ giải phóng Miền Nam thống nhất tổ quốc. Nội dung của tác phẩm thể hiện tình cảm của ông Sáu dành cho con gái của mình, vì chiến tranh xa cách lâu ngày, nên ông Sáu không được gặp con từ khi nó vừa lọt lòng mẹ.

phat bieu cam nghi ve truyen chiec luoc nga - Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà

Phát biểu cảm nghĩ về truyện chiếc lược ngà

Khi ông được nghỉ phép về gặp con nhưng nó lại không nhận ra ông, không chịu nhận ông Sáu làm cha mình. Bởi những vết sẹo trên mặt ông thật gớm ghiếc, không giống với người cha nó thường nhìn thấy qua tấm ảnh cưới giữa bà và mẹ.

Nhà văn Nguyễn Quang Sáng vô cùng tài tình khi miêu tả nội tâm nhân vật. Đặc biệt là nhân vật bé Thu một cô bé ngang ngạnh, có chút bướng bỉnh, khó dạy….Nhưng ẩn sâu bên trong là một cô bé vô cùng tình cảm, nội tâm sâu sắc phức tạp, một đứa trẻ hiếu thảo, thèm khát tình cảm của một người cha mãnh liệt.

Thu chỉ chừng tám, chín tuổi nhưng em có suy nghĩ vô cùng chín chắn. Do phải sống xa ba từ nhỏ, nhưng trong tâm tưởng của cô bé vẫn luôn nghĩ tới giây phút được gặp ba. Hình ảnh ba luôn trong tim cô bé thông qua chiếc ảnh cưới của ba mẹ.

Rồi ngày mà Thu mong ước cũng đã tới khi ông Sáu được nghỉ phép ba ngày trở về nhà gặp gỡ gia đình. Khi nhìn thấy Thu ông Sáu mừng rỡ gọi lớn, nhưng đáp lại sự mừng rỡ của ông Sáu thì cái Thu lạnh lùng, tỏ vẻ ngạc nhiên sững sờ khi có một người đàn ông lạ mặt gọi mình là con gái. Nó phản ứng một cách vô cùng ngẫu hứng theo kiểu trẻ con đó là chạy đi và kêu thét lên.

Những cử chỉ sợ hãi của Thu là một điều bình thường bởi nó thấy ông Sáu không giống với người ba mà nó thường thấy trong ảnh. Ông Sáu sau một trận đánh lớn đã xuất hiện nhiều vết thương trên người và trên khuôn mặt ông có vết sẹo làm nó không nhận ra đó là ba mình.

Chính vì vậy, Thu thường tránh né lại gần ba, không kêu ba bằng ba mà gọi trống không mặc cho mẹ la mắng. Hành động của Thu còn chứa đựng cả sự lạnh nhạt tránh né.

Tác giả Nguyễn Quang Sáng còn đẩy câu chuyện tới kịch tính khi bé Thu nấu cơm, nó muốn đổ bớt nước trong nồi cơm đi, nhưng do bé quá nó không thể bê nổi nồi cơm nặng với cái bếp cao hơn người mình. Đáng ra Thu chỉ cần nhờ ba bê giúp nhưng nó nhất định không chịu, mẹ thì đi vắng, nhà không có ai chỉ có Thu và ông Sáu mà thôi.

Nhưng Thu ngang ngạnh lắm, cũng thông minh lắm. Nó bèn nghĩ ra cách lấy cái muôi rồi múc từng ít nước trong nồi cơm đổ đi. Bé Thu tự làm một mình vất vả chứ nhất định không chịu mở miệng gọi ông Sáu là ba, không nhờ vả.

Trong bữa cơm gia đình, ông Sáu thương con muốn thể hiện tình cảm của mình với con nên gắp cho nó một cái miếng trứng cá. Nhưng con bé hất mạnh tay làm miếng trứng cá rơi xuống đất. Ông Sáu giận con làm đổ thức ăn lãng phí, nên đã đánh vào mông con mấy cái.

Bị ba đánh nhưng bé Thu không khóc lóc nó đứng dậy đi thuyền sang nhà bà ngoại. Hóa ra nguyên nhân mà bé Thu không nhận cha đó chính là vết sẹo trên mặt của ông Sáu làm ông khác với bức hình mà ba mẹ chụp khi cưới nhau rất nhiều.

Nhưng bà ngoại đã giải thích cho bé Thu hiểu vì đâu mà ông Sáu bị vết sẹo lớn trên mặt như vậy. Rồi bà ngoại cũng kể cho Thu nghe những chiến công của ba mình, những hy sinh gian khổ mà ba bé Thu phải chịu đựng khi tham gia kháng chiến.

Nghe bà ngoại kể về sự tích chiếc sẹo trên mặt ba mình, bé Thu nằm yên rồi thở dài buồn bã như người lớn. Nó chỉ là đứa trẻ nhưng lại suy nghĩ rất nhiều cứ như một bà cụ thật sự. Nó cảm thấy ân hận vì những ngày qua đã không chịu nhận ba, khiến cho ba buồn lòng.

Câu chuyện được đẩy tới cao trào khi mà ông Sáu đã hết ba ngày nghỉ phép, ông phải trở lại chiến trường tham gia chiến đấu. Giờ phút chia tay đã đến bé Thu như vỡ òa những cảm xúc bấy lâu nay bị dồn nén lâu ngày, nhưng hôm nay bộc phát ra bên ngoài khiến cho con bé nghẹn ngào gọi tiếng “Ba! Không cho ba đi đâu” rồi nó chạy lại ôm chầm lấy ông Sáu mà nức nở. Cảm xúc của một đứa trẻ dành cho cha mình, không muốn rời xa cha khiến cho con bé như sống đúng với tuổi của nó hơn.

Tiếng gọi ba của bé Thu như xé lòng người đọc, một tiếng gọi được kìm nén quá lâu, được chờ đợi quá lâu, nhưng nay bùng phát ra bên ngoài khiến cho mọi thứ bị vỡ òa theo nó.

Khi chia tay con gái ông Sáu nghe được con gái dặn dò “Ba về ba mua cho con một cây lược nghe ba”. Ông luôn cất dấu lời dặn của con vào trái tim mình. Chính vì vậy, mỗi lúc nhớ con ông Sáu lại lấy chiếc lược ngà ra khắc hình cái lược định ngày nào nghỉ phép sẽ mang về tặng cho con gái mình.

Ông Sáu ngồi tỉ mỉ cưa từng chiếc răng khổ công tạo cho con một chiếc lược ngà. Làm xong rồi ông Sáu lại cẩn thận khắc lên đó dòng chữ tặng Thu con của ba. Những chi tiết đó được tác giả Nguyễn Quang Sáng viết lại vô cùng cảm động, thể hiện sự tinh tế của nhà văn trong từng câu chữ của mình.

Nhưng không may, trong một trận đánh ông Sáu đã bị thương và hy sinh trước khi nhắm mắt ông chỉ kịp chăng chối với người đồng đội của mình là hãy mang chiếc lược ngà về đưa tận tay con gái của ông. Nói với nó rằng ông yêu nó nhiều lắm.

Tình cảm của người cha thật vô bờ bến, hình ảnh ông Sáu trong truyện ngắn là một người chiến sĩ dũng cảm, đã anh dũng hy sinh cho quê hương đất nước. Nhưng đồng thời ông cũng là người cha thương con, yêu gia đình nhất mực.

Thông qua tác phẩm nhà văn Nguyễn Quang Sáng muốn tố cáo tội ác của chiến tranh, của giặc Mỹ, chính bọn chúng ta gây ra cuộc chiến tranh phi nghĩa, gieo rắc cái chết lên quê hương của chúng ta, làm cho nhiều gia đình nhà tan cửa nát, biết bao người chồng người cha đã phải hy sinh như thế, biết bao gia đình không có ngày đoàn tụ. Những mất mát của chiến tranh là không gì có thể nói hết.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà – Bài làm 2

Nhà văn Nguyễn Quang Sáng là một nhà văn viết rất nhiều tác phẩm hay và cảm động về đề tài người lính, người dân trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ. 

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về câu nói: Sự cẩu thả trong bất cứ nghề nào cũng là một sự bất lương

Truyện ngắn “Chiếc lược ngà” là một tác phẩm tiêu biểu thể hiện cho phong cách văn chương của tác giả Nguyễn Quang Sáng. Thông qua tác phẩm của mình tác giả muốn tố cáo tội ác của giặc khi gây ra một cuộc chiến tranh phi nghĩa của nước ta. Chúng đã khiến nhiều gia đình cha xa con, vợ phải xa chồng.

Nhân vật bé Thu là một nhân vật vô cùng ấn tượng, thể hiện sự tinh tế của tác giả trong quan sát, thể hiện tình cảm cha con, với những ý nghĩa thiêng liêng sâu sắc nhất.

Truyện ngắn xoay quanh hai cha con nhà ông Sáu, ông đi công tác tham gia kháng chiến suốt tám năm mới về thăm nhà, lúc ông đi con gái ông bé Thu mới chỉ có vài tháng tuổi. Đến khi ông về nó đã lớn và có cá tính riêng của mình.

Khi ông Sáu được nghỉ phép trở về nhà ông muốn dành thời gian này để bù đắp gây dựng tình cảm với con gái mình bù đắp lại những năm tháng xa cách. Nhưng bé Thu lại nhất định không chịu coi ông Sáu là ba, nó thường né tránh tình cảm của ông, khiến cho ông vô cùng buồn khổ.

Nhân vật bé Thu là một nhân vật vô cùng quan trọng, là trung tâm và linh hồn của tác phẩm “Chiếc lược ngà” được tác giả Nguyễn Quang Sáng khắc họa vô cùng tinh tế, với cá tính gai góc ngang ngạnh nhưng nội tâm vô cùng sâu sắc, thể hiện một người suy nghĩ vô cùng già dặn trước tuổi.

Nó là đứa trẻ thiếu thốn tình cảm của cha từ lâu, nhưng khi gặp được cha của mình nó lại vô cùng ngỡ ngàng, không chấp nhận đó là sự thật bởi khuôn mặt của ông Sáu xuất hiện nhiều vết sẹo không giống với tấm ảnh mà ba mẹ đã chụp với nhau trong ngày cưới.

Bé Thu cứng đầu nhất định không chịu nhận ông Sáu làm cho bởi trong đầu nó chỉ chứa đựng một hình ảnh người cha duy nhất của mình, ngày nào nào nó cũng nhìn tấm ảnh ba mẹ chụp và mong ước một ngày được gặp cha, được ba che chở ôm ấp cưng nựng như bao nhiêu đứa trẻ khác.

Nhưng chính vết sẹo ấy, vết sẹo đánh dấu những cam go khốc liệt của chiến tranh đã khiến bé Thu không nhận ra ba mình. Suy nghĩ non nớt của nó không hiểu được những hy sinh gian khổ mà ba mình đã phải trải qua khi bảo vệ sự bình yên của mảnh đất quê hương.

Chính vì vậy, trong lúc ông Sáu ở nhà nó không hề tiếp xúc với ba, khi mẹ bảo gọi ba về ăn cơm, nó chỉ ra ngoài sân và nói trống không “Vô ăn cơm”. Trong bữa ăn ông Sáu thương con nên gắp cho con gái miếng trứng cá vô cùng thơm ngon, nhưng con bé lại hất tay ba ra nên làm cho miếng trứng cá rơi xuống đất, ông Sáu bực quá mới đánh cho con vài cái vào mông. Bé Thu không khóc lóc mà nó bỏ bữa bơi thuyền sang bên nhà ngoại và ngủ lại ở đó.

Nhưng chính tối hôm đó, trong lúc nằm tâm sự với ngoại bé Thu đã nghe bà kể nhiều chiến công của ông Sáu những vết sẹo trên khuôn mặt ông khiến cho bé Thu vô cùng cảm động. Ba ngày nghỉ phép đã hết ông Sáu phải lên đường tham gia chiến đấu trở lại, giây phút chia xa đã đến chính trong khoảnh khắc ấy, bé thu đã vô cùng đau xót khi ôm chầm lấy ba của mình mà nói rằng “Con không cho ba đi. Ba ở nhà với con” tiếng ba bị kìm nén đã lâu nay vỡ òa ra như thổn thức, trong trái tim non nớt của bé Thu.

Một đứa trẻ thèm khát tình cảm của ba mong muốn gặp ba, được ở bên cạnh ba của mình nhưng khi gặp được nó lại ngây thơ không nhận ra để rồi giây phút chia ly tới nó vô cùng nghẹn ngào phải nói lời từ biệt.

Giây phút bé Thu nhận cha có lẽ là cảnh xúc động nhất của truyện ngắn khiến người đọc vô cùng ấn tượng, nhớ mãi không thể nào quên. 

Khi ông Sáu phải lên đường bé Thu có dặn ba hãy mua cho mình một chiếc lược khi ông trở về nhà. Ông Sáu mang theo hình ảnh đứa con gái bé bỏng của mình trong tim đi vào trong những trận đánh, bất kỳ lúc nào rảnh rỗi ông đều ngồi tỉ mỉ khắc tỉa từng chiếc răng lược cho con. Ông muốn chính tay mình sẽ làm tặng cho con gái một chiếc lược xinh xắn nhất.

Ông Sáu nâng niu chiếc lược ngà như nâng niu con gái b é bỏng của mình vậy. Ông hy vọng sẽ có ngày sẽ nhìn thấy con dùng chiếc lược của mình để chải tóc. Nhưng một lần ông Sáu bị thương rất nặng trong trận chiến với giặc, biết mình không thể nào qua khỏi ông Sáu đã lấy chiếc lược ngà gửi cho ông Quang người đồng đội của mình mang về quê hương đưa tận tay cho bé Thu và nhắn lại với con gái rằng “Ba rất yêu con gái”

Sự hy sinh cao cả của ông Sáu cho quê hương cho tổ quốc là một sự hy sinh vô cùng đáng trân trọng, tình cảm của ông Sáu dành cho con gái mình thật sự là một tình cảm phụ tử thiêng liêng không lời nào tả hết được.

Tác phẩm “Chiếc lược ngà” là một truyện ngắn vô cùng thiêng liêng, ca ngợi tình cảm cha con trong chiến tranh, giản dị nhưng vô cùng sâu sắc đẹp đẽ. Thông qua tác phẩm của mình nhà văn Nguyễn Quang Sáng muốn tố cáo tội ác của giặc đã gây ra chiến tranh ở nước ta làm cho người dân của chúng ta phải chịu cảnh nhà tan cửa nát, gia đình ly tán sinh ly tử biệt.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà – Bài làm 3

Khi viết về đề tài chiến tranh, các tác giả bộc lộ hết những suy nghĩ của mình bằng cách miêu tả chân thực nhất, cảm xúc nhất. Dường như mỗi một câu chuyện trong thời chiến đều mang cho ta những dư vị không thể nào quên, và truyện ngắn Chiếc Lược Ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng cũng là một trong số đó, truyện đề cao tình cảm gia đình cụ thể là tình phụ tử của cha con ông Sáu, được thể hiện tuy giản dị mà đầy xúc động, bất ngờ.

Truyện ngắn được tác giả viết năm 1966 tại chiến trường Nam Bộ đầy khắc nghiêt. Đây chỉ là một đoạn trích nhỏ được chọn lọc để đem vào trong cuốn sách giáo khoa ta có. Nhưng nó đã mang đầy đủ được những nét đẹp ta cần, ta học được qua câu chuyện này. Chính sự ngặt ngèo, chính giữa nơi bom đạn ngập tràn đau thương mà chiến tranh mang lại đã tôn lên vẻ đẹp của cái tình cảm đẹp tuyệt mà đầy thiêng liêng. Giá trị của nó được tăng lên hơn bình thường gấp nhiều lần.

Câu truyện là sự khắc họa rõ nét những nhân vật chính, tác giả khéo léo, tinh tế khi biết đặt nhân vật vào tình huống éo le để có thể tỏ ra hết những gì là cảm xúc, tính cách của nhân vật. Hoàn cảnh của bé Thu và ông Sáu là một hoàn cảnh khá điển hình, một người cha làm cách mạng và một cô con gái nhỏ ông hết mực thương yêu, nhưng do chiến tranh đã cách trở tình yêu ấy.

Bé Thu trong câu truyện là một đứa bé hồn nhiên, một người con của đất Nam bộ, cô khá khác với những đứa bé khác, là một con người bướng bỉnh, cá tính nhưng ẩn chứa sâu sắc một trái tim ấm áp,nhiệt huyết, kiên cường. Chắc có lẽ vì sống xa cha quá lâu, thiếu thốn tình cảm từ bé, mặc dù Thu phải từng ngày, từng giờ mong ngóng tin cha, thèm gặp người cha đã vì công việc mà hy sinh thời gian. Lúc Bé Thu chờ cha từ chiến trường trở về, và lúc gặp cha ở chiến trường trở về, cô bé liệu có thay đổi thái độ?. Câu truyện lại được tiếp tục kể, trái ngược với sự trông ngóng sốt ruột của người cha mong gặp con sau bao năm xa cách, mặc kệ cái sự ân cần của người cha, cô đã khó mà tin được rằng đây là người cha trong tâm tưởng của em vẫn mơ về, mà cô cứ nghĩ rằng đây chỉ là một người cha thay thế. Vì hình hài của ông đã thay đổi sau chiến tranh, khác nhiều so với những điều mà em được nhìn qua ảnh, qua lời kể của bà, của mẹ ngày trước, một vết thẹo dài trên má- chính là sự khắc họa chân thực di chứng của chiến tranh nặng nề đến thế nào với con người ta, làm một cô con gái không nhận nổi người cha mình. “Nhưng thật trớ trêu, đáp lại sự vui mừng của ông là một gương mặt tái đi vì sợ của Bé Thu, nó vụt chạy và kêu thét lên gọi mẹ”. Cô đã tự tạo dựng nên bức tường vô hình ngăn cách tình cảm với cha đầy đau đớn, không thể trách cô bé được, ngược lại cô bé lại càng hấp dẫn ta lôi cuốn theo tình tiết câu truyện.

Xem thêm:  Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của thầy cô – Ngữ Văn 9

Trước hành động đó củ nó làm tim ông rất đau, có thể đây chính là nỗi đau lớn nhát trong cuộc đời của ông. Ta có thể thấy qua chi tiết: “sắc mặt ông lúc này sầm lại trong thật đáng thương, hai cánh tay dơ lên để ôm đứa con bé bỏng của mình giờ thì buông thõng xuống như bị gãy.” Nhìn ông lúc này, ta càng cảm thấy lòng quặn vào theo, đầy sự thương cảm dành cho ông. Nhưng dù chán nản, thất vọng, nhưng vì tâm tưởng, tình cảm của một người cha mà ông vẫn kiên nhẫn, thuyết phục, dành trọn những ngày còn lại của dịp nghỉ phép để cho con gái có một cơ hội được bên cha, hiểu cha hơn. Nhưng có thể thấy được rằng:  “ông càng gần gũi nó thì nó lại càng tránh xa ông và nó nhất quyết không chịu gọi ông là ‘cha’. và rồi trong một bữa cơm nó đã hất miếng trứng cá ra khỏi bát mà ông đã gắp cho nó, ông tức quá nên đã đánh nó, nó bỏ chạy sang nhà bà ngoại ở.” Sự bức xúc qua đi, cũng chính sự tội lỗi đến ngay lập tức với ông Sáu. Một màn kịch đáng thương do chiến tranh tạo ra, tạo nên một hạnh phúc không trọn vẹn cho cái gia đình nhỏ, nhưng lại nhấn mạnh được rằng tình cha con ấy quả thực quá đậm đà. Vậy mới thấy hiết được sự mạnh mẽ, chín chắn trong cách suy nghĩ của một cô bé chưa đến tuổi trưởng thành, nó chỉ gọi ba, yêu ba khi xác nhận đó chính là ba ruột của nó. Mọi chuyện đã được hóa giải, khi được bà ngoại giải thích thì nó cũng đã hiểu ra mọi chuyện và cũng là lúc hai cha con nó phải chia tay. Điều ấn tượng nhất dành cho chúng ta cũng lại nằm ở đây, cái sự yêu thương mà nó dồn nén tạo thành sự bất ngờ quá lớn với ông và với mẹ nó, và với chính cả chúng ta. Một tiếng thét “Ba” quá lớn làm ta bừng tình, tiếng ‘ba’ ấy đã vỡ ra từ sâu thẳm trong lòng nó, caí tiếng mà nó đã kìm nén trong nhiều năm nay, chờ đợi và mong mỏi. Để rồi, ông ra đi trong niềm hạnh phúc, tình thương gia đình ấm áp hơn bao giờ hết. Ông chỉ kịp nhẹ nhàng lau nước mắt cho nó, hôn nhẹ lên mái tóc nó trước thời khắc cuối cùng được bên con, ta mới thấy được tình yêu thương ruột thịt, thiêng liên và quí giá vô cùng. Ông đi mà mang nỗi day dứt vì cái tát ông đã mang lại cho đứa con gái nhỏ, ông chỉ muốn xin lỗi nó, nhưng chẳng thể nào làm lại được nữa, vì thế ông đã dồn nén những tình cảm của mình vào chiếc lược ngà- một vật phẩm, một kỷ vật, một kỷ niệm không thể đong đếm hết được giá trị, ông đã hòa mình vào nó để cảm nhận cảm xúc của đứa trẻ ấy khi nhận được món quà, càng nghĩ ông càng quyết tâm nắn nót, tỉ mỉ, thận trọng đến từng chiếc răng lược. Nguời lính ấy giờ đây đã hóa mình thành một người thợ bạc thủ công vì cô con gái, người thợ ấy không lành nghề nhưng lại thật đặc biệt với một trái tim khéo léo, nồng chá, vậy nên làm xong chiếc lược, dòng chữ “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”, và ông đã mài thử lên mái tóc để lược thêm bóng, thêm mượt, mỗi đợt chải là một tình cảm lại nghẹn ngào, vẹn nguyên của người cha dành cho cô con gái, đã làm ta vô cùng cảm động. Nhưng điều trớ trêu Ông Sáu đã không  thể trở về, một lần nữa cũng lại do thảm kịch chiến tranh, ông hy sinh nhưng tình phụ tử không thể chết được, ông gửi chiêc lược ngà cho người đồng chí thân thiết nhất rồi lúc ấy mới an tâm để ra đi. Những lời chưa kể, những câu chuyện tình cảm đằng sau nó đã phải dừng lại ở đây.  Một niềm tiếc nuối vô hạn mà người đọc, người thân, đặc biệt chính là cô con gái bé nhỏ Thu ấy sẽ phải xảy ra.

 Nhưng vang lên mãi với ta về hình ảnh Chiếc Lược Ngà, một nhân vật Ông Sáu tỉ mẩn, nồng cháy với tình yêu thương con. Để lại những vết tích hậu quả của chiến tranh nặng nề, càng làm ta phải day dứt, phải trăn trở, lo ngại nếu cứ tiếp túc để chiến tranh xảy ra.

Truyện đã hết, mà thông điệp của truyện, nhân vật trong tưởng tưởng của chúng ta thật sống động, phản đối chiến tranh chính là điều ta cần phải làm, tình cảm cha con sâu sắc luôn đi liền với tình yêu đất nước sâu xa. Qua sự thành công, điêu luyện trong cách viết truyện, ta thầm cảm ơn một tác giả Nguyễn Quang Sáng đã cho ra một tác phẩm để đời, nhiều giá trị cho nền văn học Việt.

Phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà – Bài làm 4

“Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng là một truyện ngắn viết về tình phụ tử sâu nặng của cha con ông Sáu thời kì chiến tranh. Đây là một truyện ngắn giản dị nhưng chứa đầy sự bất ngờ như ta thường thấy ở văn của Nguyễn Quang Sáng. Đoạn trích trong sách giáo khoa đã cho thấy một khoảnh khắc nhỏ mà trong đó có sự cao cả thiêng liêng của tình phụ tử.

Truyện ngắn này được viết năm 1966 khi tác giả hoạt động ở chiến trường Nam Bộ trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Nội dung truyện là tình cha con của cha con ông Sáu và thông qua đó nói lên sự ngặt nghèo, éo le mà chiến tranh đem lại. Tuy đây là một đề tài muôn thuở trong văn chương nhưng chính vìthế giá trị nhân văn của truyện càng trở nên sâu sắc.

Truyện xoay quanh đề tài tình cảm cha con ông Sáu mà tác giả Nguyễn Quang Sáng đã chú trọng đặc biệt đến nhân vật bé Thu – một nhân vật có nội tâm đầy sự mâu thuẫn. Thu là một cô bé phải sống xa cha từ nhỏ. Tuy vậy trong tâm tưởng của Thu, hình ảnh người cha phải xa cách từ lâu luôn luôn tồn tại qua những tấm ảnh. Mặc dù yêu cha là thế nhưng khi gặp cha rồi Thu lại có những hành động mâu thuẫn với suy nghĩ của mình. Khi nghe tiếng ông Sáu gọi con, Thu đã không hề mừng rỡ như ông Sáu vẫn tưởng, nó giật mình, tròn mắt nhìn, ngơ ngác lạ lùng, chớp mắt nhìn như muốn hỏi, thậm chí mặt nó bỗng tái mét rồi vụt chạy và kêu thét lên. Đều là những cử chỉ mà không ai ngời tới – những cử chỉ thể hiện sự sợ hãi khác thường giữa cha và con. Không chỉ có thế, hành động của Thu còn chứa đầy sự lạnh nhạt và lảng tránh. Kịch tính câu chuyện được đẩy lên cao khi bé Thu nấu cơm. Nó góp phần tạo nên độ căng của mạch kể. Cái nồi cơm quá to, con bé cần có sự giúp đỡ của người lớn nhưng nó đã nhất quyết không chịu gọi ba, không chịunhờ vả. Đỉnh điểm nữa là khi bé Thu hất cái trứng cá mà anh Sáu đã gắp cho. Đây là một hành động rất tự nhiên và hợp lí của Thu để qua đó, cá tính mạnh mẽ của cô bé dần được biểu lộ. Thương con là thế nhưng ông Sáu vẫn không giữ nổi bình tĩnh, ông vung tay đánh vào mông nó và hét lên sao mày cứng đầu quá vậy hả. Bị ba đánh Thu không khóc như ông Ba tưởng, nó chỉ lặng lẽ đứng dậy và sang nhà bà ngoại. Thì ra nguyên nhân là vết sẹo trên mặt ba nó. Nó không chấp nhận bất cứ lời giải thích nào kể cả lời giải thích của mẹ nó. Quả là những suy nghĩ rất trẻ con nhưng chính điều đó đà làm cho câu chuyện trở nên rất thật. Đến khi nghe ngoại kểvề vết thẹo của ba, nó nằm im, lăn lộn và thỉnh thoảng thở dài như người lớn, tất cả như giúp Thu giải tỏa nỗi lòng mình nhưng bên cạnh đó, nó cũng rất ân hận và hối tiếc vì những ngày qua đã không chịu nhận ba. Cao trào của câu chuyện lại được đẩy lên khi ông Sáu chia tay vợ con lên đường, bé Thu bỗng thét lên “Ba…a… a… ba!”. Tiếng kêu như xé lòng, xót xa, tiếng kêu bật lên sau bao năm kìm nén, chờ đợi khắc khoải. Cùng với những biểu hiện vội vã, hối hả, tác giả đà để Thu bộc lộ hết những tình cảm, nỗi nhớ thương dành cho ba và trong đó có cả sự hối hận. Đây như một chi tiết biết nói. Không có chi tiết nàycâu chuyện sẽ mất đi hẳn một phần giá trị và sẽ trở nên nhạt nhẽo. Niềm vui sướng khi vừa tìm thấy cha con tưởng như không bao giờ còn thấy nữa, niềm vui sướng vượt ra ngoài sức tưởng tượng đã vượt qua mọi khoảng cách khiến người đọc không thể cầm lòng, về sau, khi dã trưởng thành Thu nối gót cha làm giao liên phục cho kháng chiến cũng là vì cha, vì trả thù cho cha.

Xem thêm:  Đọc sách là một hoạt động mang lại nhiều lợi ích. Viết bài văn bày tỏ những suy nghĩ của em về hoạt động này

Qua nhân vật ông Ba, Nguyễn Quang Sáng đã dành cho Thu bao tình cảm quý mến và trân trọng, ông cảm thông với cái ương bướng, cứng đầu của một cô bé chỉ vì vết sẹo chiến tranh trên mặt người lính từ mặt trận trở về mà một tiếng ba cũng không chịu gọi. Hình ảnh bé Thu hôn tóc, hôn cổ, hôn vai và hôn cả vết thẹo dài trên má của ba, cùng với cử chỉ giang cả hai chân bấu chặt lấy ba nó mãi mãi là hình ảnh rất cảm động của tình cha con giữa thời máu lửa. Giây phút từ biệt ấy đã trở thành vĩnh biệt. Nỗi buồn từ câu chuyện đã làm ta càng thêm thấm thìa sự ác nghiệt của chiến tranh.

Trong truyện, tác giả không chỉ chú ý tới tình cảm của nhân vật bé Thu mà tình cảm yêu thương con sâu nặng của ông Sáu đã nhắc đến rất nhiều. Ngày ông đi bộ đội, Thu còn rất bé, nhưng tình cha con trong ông luôn tồn tại mãnh liệt. Lần nào vợ ông đến thăm, ông cũng hỏi thăm con. Đây chính là sự yêu thương của người cha làm cách mạng xa nhà, không được gặp con. Khi về thăm nhà, những tưởng mong đợi được gặp con, được nghe con gọi ba từng phút đã được thực hiện nhưng không, bom đạn đã làm thay đổi hình hài ông, vết thẹo dài trên má – vết thương chiến tranh đã làm cho đứa con gái thương yêu bé bỏng không nhận ra ngườicha nữa. Khi không được đón nhận tình cảm, ông Sáu trở nên suy sụp, đau đớn và đáng thương. Trước sự ứng xử lạnh nhạt của bé Thu, ông vẫn luôn dành mọi hành động thương yêu cho con, trong ánh mắt của ông luôn tràn đầy tình phụ tử không bờ bến. Ông đã tìm mọi cách để sát lại gần con hơn, ông gắp trứng cá cho con nhưng khi cao trào của câu chuyện là Thu hất cái trứng cá đi thì ông đã không kiềm chế nổi, ông đã đánh con. Đánh con để giải tỏa những bức xúc tinh thần, điều đó càng chứng tỏ ông rất yêu con. Với ông cái khao khát được gặp lại vợ con cũng không được trọn vẹn. Đó là kịch của thời chiến tranh. Lúc chia tay vợ con lên đường, ông mới chỉ nhận được một khoảnh khắc hạnh phúc là khi bé Thu nhận ra ba mình và gọi một tiếng ba. Ông ôm con, rút khăn lau nước mắt rồi hôn lên mái tóc con. Ông đã ra đi với nỗi thương nhớ vợ con không thể nào kể xiết, với lời hứa mang về cho con chiếc lược ngà và nỗi ân hận ray rứt vì sao mình lại đánh con cứ giày vò ông mãi. Lời dặn dò của đứa con gái bé bỏng “Ba về ba mua cho con một cây lược nghe ba” ông luôn cất kín trong lòng. Tất cả tình thương yêu của ông đã được dồn cả vào cây lược ngà tự làm cho con. Có khúc ngà, ông Sáu hớn hở như bắt được quà. Chính qua chi tiết giàu sức gợi cảm này mà ta thấy được phút giây sung sướng đã khiến người cha như một đứa trẻ. Ông làm cho con chiếc lược ngà rất tỉ mỉ và thận trọng. Ông ngồi cưa từng chiếc răng, khổ công như một người thợ bạc. Làm xong lược, ông lại cẩn thận khắc dòng chữ yêu nhớ tặng Thu con của ba. Tất cả những chi tiết trên đều làm ta vô cùng cảm động nhưng cảm động nhất có lẽ phải là chi tiết anh lấy cây lược ngà mài lên tóc cho cây lược thêm bóng, thêm mượt. Mỗi lần anh chải tóc, ta lại liên tưởng đến một lần anh gửi gắm yêu thương vào chiếc lược nhỏ xinh. Nhưng không may là ông Sáu đã hi sinh, nhưng tình phụ tử thì không thể chết. Lúc hấp hối, ông đưa tay vào túi, móc cây lược đưa cho ông Ba, nhìn hồi lâu rồi tắt thở. Tuy không một lời nói nhưng cái nhìn của ông Sáu quả thật đã chứa bao nỗi niềm ở bên trong, những nỗi niềm chưa được nói.

Hình ảnh ông Sáu, hình ảnh người cha trong truyện yêu thương con hết mực sẽ mãi còn. Chiếc lược ngà với dòng chữ sẽ mãi là kỉ vật, là nhân chứng về nỗi đau, bi kịch của thời chiến tranh. Nó buộc người đọc chúng ta phải suy nghĩ về những đau thương, mất mát mà chiến tranh đã đem đến cho con người đang sống trên mảnh đất này. Qua đó tác giả cũng muốn nêu lên thái độ không đồng tình với chiến tranh của chính mình.

Truyện ngắn “Chiếc lược ngà” đã rất thành công trong việc kết hợp kể với miêu tả nội tâm nhân vật, xây dựng nội tâm mâu thuẫn nhưng rất nhất quán về tính cách. Truyện được kể ở ngôi thứ nhất dưới góc nhìn của ông Ba. Điều đó làm cho sự việc trở nên khách quan, tin cậy và xác thực, tạo điều kiện cho người đọc bày tỏ sự đồng cảm, chia sẻ, thấu hiểuvà xúc động trước tâm trạng của từng nhân vật. Hơn nữa truyện lại có sự sắp xếp rất chặt chẽ với nhiều tình huống bất ngờ làm cho người đọc cảm thấy hứng thú và cuốn hút khi đọc.

Truyện đã làm sống lại quãng thời gian đánh giặc giữ nước và thông qua đó tác giả muốn người đọc phải nghĩ và thấm thìa nỗi đau, sự mất mát mà chiến tranh mang đến. Tình cảm cha con sâu sắc của cha con ông Sáu đã vượt qua bom đạn của chiến tranh để ngày càng thiêng liêng, ngời sáng và gắn bó chặt chẽ với tình yêu quê hương, đất nước.

Cảm ơn các bạn các bạn vừa đọc xong các bài văn phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà hay nhất. Chúc các bạn viết cho mình một bài văn phát biểu cảm nghĩ về truyện ngắn Chiếc Lược Ngà thật hay và chúc các bạn luôn luôn học tập tốt nhé.