Suy nghĩ của anh / chị về nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

Chủ đề: SẼÝ kiến ​​của tôi về nhân vật THIẾT KẾuh ĐÀN BÀnuôi con bằng sữa Trong Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

Phân công

Nguyễn du là một trong những tên tuổi lớn của nền văn học trung đại Việt Nam. Ông nổi tiếng với những tác phẩm giàu tính hiện thực và nhân văn. Những câu chuyện có chút yếu tố hoang đường, viển vông nhưng phản ánh đáng kể bức tranh đời sống xã hội một cách sâu sắc. Chuyện Người Con Gái Nam Xương là một trong những tác phẩm của tác giả Nguyễn Dữ đã ghi dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng. Tác phẩm viết về nhân vật Vũ Nương – nhân vật chính cũng là nhân vật bộc lộ suy nghĩ.

Vũ Nương Còn có tên là Vũ Thị Thiết, là con gái của một gia đình nghèo nổi tiếng xinh đẹp, ngọt ngào và nhân hậu. Nàng được gả cho một nhà giàu có chồng là Trương Sinh. Lấy chồng, an phận làm vợ, Vũ Nương là người rất hiểu chuyện, rất mực nuôi dạy. Biết tính chồng ghen tuông mù quáng, Vũ Nương sống rất có chọn lọc. Chồng chị gia trưởng, chị luôn dùng những lời ngon tiếng ngọt để khuyên nhủ, không để vợ chồng trở thành. Đất nước xảy ra một cuộc binh biến, Trường Sinh phải ra trận. Vũ Nương là một người vợ rất hiểu lẽ ​​đời, rất hiểu lòng người, nàng biết cuộc sống nơi biên ải vô cùng khó khăn, gian khổ, không chỉ sống trong cảnh nghèo khó mà còn phải đối mặt với kẻ thù luôn gài bẫy, rình rập nên nàng đã thương hại chồng. Thương chồng, nàng chỉ mong chồng được bình yên, danh lợi, nàng không màng: “Lang quân đi du ngoạn, không ngờ lại đeo ấn hầu tước, mặc áo gấm. váy áo về quê cũ, chỉ xin ngày về. Nếu bạn có thể mang đến hai từ bình yên, vậy là đủ. Những ngày chồng vắng nhà, một mình, chị càng thấy thương chồng, nhớ anh vô bờ bến: “Mỗi lần thấy bướm bay trong vườn bách thú, mây đen, biển sầu không sao ngăn nổi.

Xem thêm: Văn mẫu lớp 9: Thuyết minh về cây tre Việt Nam

Ý kiến ​​của em về nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

SÝ kiến ​​của tôi về nhân vật THIẾT KẾuh ĐÀN BÀnuôi con bằng sữa

Là phụ nữ đã có gia đình, chị coi mẹ chồng như mẹ đẻ của mình. Mẹ chồng vì thương con mà sinh ra lo lắng, bệnh tật suốt nên buồn vô cùng. Cố gắng hết sức để khuyên bà lão, y học và hy sinh không phải là một phần của công việc. Những lời dặn dò của bà cụ trước khi mất cũng đủ cho thấy tấm lòng của bà được mẹ chồng thấu hiểu và thông cảm: “Ngắn dài có số, tươi roi rói trời cho. Không phải tôi không muốn đợi chồng con cô về mà ép cơm cháo. Nhưng tuổi thọ có hạn, thiên lương khó tránh. Ban đêm tiếng chuông vang lên, số mệnh kết thúc, một cái xác chết, sáng tối nguy hiểm, không khỏi lo lắng cho ngươi. Chồng con ở xa, mẹ mất không về chùa kịp. Tương lai, trời sẽ giúp người tốt, ban phúc lành, hạt giống tốt, nhiều con cháu, mong ông trời xanh đừng phản bội, giống như con đã không có lòng phụ giúp mẹ vậy ”.

Cuộc đời đã thay đổi quá nhiều, thật đáng thương cho Vũ Nương khi người con gái phải một mình gánh vác gia đình, một mình nuôi con. Vì yêu chồng, cũng thương con trong khi chưa một lần biết mặt cha, chị cũng tin chắc một ngày nào đó chồng chị nhất định sẽ về ra mắt gia đình mà ngày nào chị cũng hành xử như một lý tưởng đối với các con. Ban đêm, cô chỉ bóng mình lên tường và nói rằng đó là con mình, nhưng trong thâm tâm cô sẽ luôn nhớ rằng cô có một người cha đã mất và sắp trở về.

Xem thêm: Soạn bài 9: Bắc Sơn

Nhưng không ngờ, cuộc đời nghiệt ngã của anh lại bắt đầu từ đây. Chồng chị về, nghe lời con, tưởng con mất kỷ luật, không chịu nghe con giải thích mà tức giận đuổi con đi. Chịu sự bất công không ai có thể hiểu được, cô đã chọn cách quên đi sinh nở của mình và tự tử xuống sông để chứng minh mình vô tội. Để rồi khi chết đi, trái tim của nàng vẫn trong sáng và tươi sáng hơn hết thảy, sống một cuộc sống bình yên, hạnh phúc dưới hoàng cung, nhưng nàng vẫn không ngừng nghĩ về gia đình, về chồng con và những đứa con của mình. Tấm lòng của anh thật đáng quý.

Qua nhân vật Vũ Nương, Nguyễn Du nói tôn trọng và đồng cảm với hoàn cảnh của những người phụ nữ Đồng thời tố cáo mạnh mẽ sự bất công, tàn bạo của xã hội phong kiến ​​đã đẩy nhiều cảnh đời vào hố sâu bất công, đau thương.

Minh Anh