Suy nghĩ về bà thân yêu của tôi

Suy nghĩ về bà thân yêu của tôi

Hướng dẫn

Ai cũng có một người bà kính yêu và sau đây là những suy nghĩ của tác giả về người bà thân yêu của mình Nguồn: Bailamvan.edu.vn. Mời các em và quý thầy cô theo dõi dưới đây.

Kiểm tra cô ấy

Trong cuộc đời mỗi người luôn có một chốn để trở về sau bao bộn bề và mệt mỏi, có người gọi là tổ ấm, có người gọi là tổ ấm, gia đình, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là nơi đó có những người mình yêu thương, tin tưởng và là nơi để. dựa vào. Với tôi, người đó là bà, một người bà đáng kính.

Bà là người sinh ra mẹ tôi, người dường như cho tôi một mảnh đời. Chính cô ấy là người luôn ở bên cạnh tôi, yêu thương tôi và là người bảo vệ tôi. Dù tôi có mắc lỗi gì, có sai gì đi nữa, đứng trước người khác, cô ấy luôn bênh vực tôi không phải cô ấy không biết đúng sai, mà cô ấy nói nếu tôi đúng hay sai thì trước hết, cô ấy vẫn. phải bênh vực tôi vì tôi là cháu của bà và khi tôi làm điều gì sai, bà sẽ mắng mỏ và dạy dỗ tôi sau này. Đúng như lời cô ấy nói, cô ấy bênh vực tôi nhưng không bao dung, cô ấy luôn nói cho tôi biết điều gì đúng, điều gì sai và dạy tôi cách sống và cư xử tốt. Những ngày bên cô ấy là những ngày cô ấy năn nỉ cô ấy mua cho cái kẹo mà cô ấy thích, những lần cô ấy bị bắt nạt luôn có cô ấy che chở và bảo vệ, là những ngày cô ấy đòi nhổ tóc sâu, chúng tôi sẽ cho cậu ấy bánh, kẹo cho. một khoản phí. Những ngày lễ, ngày rằm, tôi lại chạy đến với bà ngoại vì biết rằng bà sẽ lại cho tôi những món ăn ngon, lạ mà mẹ tôi chưa từng nấu, bà nấu rất ngon, tôi đảm đang vì mỗi khi bà nấu cơm. Không ai ở nhà ăn cơm mẹ nấu, mẹ nói chắc mẹ chưa học được hết bí quyết từ bà ngoại, mẹ nên ăn không ngon. Thực sự, đối với tôi, bà tôi nấu sẽ là món ăn ngon nhất trên đời vì bà tôi không nấu bằng những gia vị, gia vị thông thường mà bà nấu bằng tình yêu thương, bằng niềm vui và hạnh phúc khi những đứa con bé bỏng của bà – những đứa trẻ vẫn tiếp tục yêu thương chúng. . để nấu một bữa ăn. Bà tôi sống một mình không phải vì nhà tôi không ở chung mà vì bà tôi nói bà thích sống một mình để bà muốn làm gì thì làm, không ai phiền, không ai để tâm. Tôi biết bà vừa nói như vậy nhưng thật sự bà cũng buồn lắm, tôi biết bà sợ làm phiền con cháu nên con cháu mới lo cho bà. Bà nội như một đứa trẻ, cháu nghe mọi người nói về già tính cháu sẽ rất trẻ con nếu cháu đi học xa, bà cháu gọi điện cả ngày và dặn cháu đừng quên hỏi thăm cháu nhé. Sẽ không sao nếu cô ấy không làm vậy. Gọi gần 50 cuộc một ngày chỉ để nói về một chuyện, bà tôi thường cáu gắt vô cớ vô cớ tôi nấu cơm cho bố mẹ mà không nấu cho bà ngoại hoặc khi về nhà ngoại thì ít chơi với. bà tôi. . Khi tôi ở với bà tôi, bà tôi không muốn xa tôi như bà muốn tôi chỉ ở bên bà và tất cả những gì tôi nhận ra, nhận ra bà chỉ có một mình, nhận ra bà sợ cô đơn, sợ thiếu vắng, xem và im lặng khi bạn trở về nhà. Bà ngoại đã già, tóc cũng bạc trắng, miệng méo xệch nhưng bà vẫn rất khỏe mạnh dù mắc nhiều bệnh tật bên ngoài. Đừng xem đó là sự mâu thuẫn vì thực ra bà nội rất khỏe mạnh vẫn có thể làm ăn, tự lo cho bản thân, khuân vác đồ đạc nặng nhọc thì bà vẫn làm bình thường, có vẻ như bà ngoại là nông dân quen rồi. rồi gánh nào bán nấy, gánh hết Cả đời bà tôi vẫn khỏe như thường đôi khi trở trời, bà đau nhất là bệnh xương khớp người già. Thỉnh thoảng các khớp của bà tôi vẫn sưng tấy nhưng bà vẫn chịu khó mua thuốc về tự chăm sóc và điều trị một cách âm thầm, lặng lẽ mà không nói với con cháu. Tôi thường nghĩ, có phải khi về già cũng vậy, sợ trở thành gánh nặng cho người khác, sợ mình vô dụng và không làm được gì? Nhưng sao họ không biết rằng, một đời họ đã sống vì con cháu, một đời chăm sóc, khó khăn vất vả cho đến cuối cùng khi về già cũng là lúc họ được nghỉ ngơi, lo cho tuổi già một cách trọn vẹn. cuộc sống và công việc khó khăn đó nên để lại cho con cháu, những người sẽ mang ơn rất nhiều người đã chăm sóc chúng như một quy luật tự nhiên của tình yêu và sự tôn trọng.

Xem thêm: Phân tích tác phẩm Đức tính giản dị của Bác Hồ (Bài 2) – Văn mẫu 7

Cho đến giờ tôi vẫn còn rất nhiều điều muốn nói với bà của mình nhưng sao mỗi lần gặp họ tôi lại không thể thốt nên lời, người ta dễ nói những lời tổn thương nhau nhưng những lời yêu thương lại khó nói ra sao? Cuối cùng, tất cả những yêu thương, quan tâm đều được biến thành hành động, thay vì nói ra, tôi mong bà nội cảm nhận được ý của tôi. “Anh yêu em, em là người lớn, để anh lo liệu mọi chuyện.”

Võ Hạnh.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn