Suy nghĩ về đồ chơi búp bê của học sinh lớp 7 của tôi

Suy nghĩ về đồ chơi búp bê của học sinh lớp 7 của tôi

Hướng dẫn

Suy nghĩ về đồ chơi búp bê của học sinh lớp 7 của tôi

Đêm nay bầu trời đầy sao, vầng trăng sáng vằng vặc, thoắt ẩn thoắt hiện dưới làn mây bồng bềnh. Tôi đứng trên ban công với đôi mắt buồn nhìn ra xa, lòng nặng trĩu, bối rối. Không hề hay biết, tôi khẽ gọi: “Búp bê của chị ơi!” Bạn đang ở đâu?”

Con búp bê là món quà mẹ mua cho khi tôi bước vào năm 1 trường chuyên.

Cô ấy không có thân hình mảnh mai như những cô nàng búp bê người mẫu khác, nhưng cô ấy có một vẻ dễ thương đến lạ, thu hút tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chưa có món đồ chơi nào khiến tôi thích thú đến vậy. Tôi trân trọng và nâng niu con búp bê như một cục vàng và bạc. Từ khi có búp bê, tôi yêu cuộc sống hơn bao giờ hết. Con búp bê chỉ là một vật vô tri vô giác, nhưng đôi mắt lấp lánh của cô ấy khiến tổng thể khuôn mặt trở nên ngây thơ, trong sáng và có chút gì đó vô cùng tốt bụng. Chính đôi mắt ấy đã thổi luồng sinh khí vào cơ thể bé bỏng của cô búp bê, tạo nên một cô bé biết nói và hay cười thật dễ thương và vui nhộn. Tôi vẫn coi anh là người em để vuốt ve, không thể thiếu trong cuộc sống.

Nhưng bây giờ tôi đã mất con búp bê nhỏ của mình.

Xem thêm: Soạn bài 7: Truyện cười hay nhất là Va-ren và Phan Bội Châu

Tôi đã cố gắng gọi lại. Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, tôi đọc một câu chuyện có tên “Tạm biệt những con búp bê” cho “em trai” của tôi nghe. Sau khi đọc xong, tôi ngồi nói chuyện với anh ấy thêm một chút. Tôi thấy tiếc cho hai anh em búp bê trong truyện, họ bị chia cắt rồi lại đoàn tụ nhưng lại mất đi người tình thân yêu của mình. Chắc họ đã đau khổ nhiều, cô chủ của họ chắc cũng nhớ họ nhiều lắm. Lẽ ra, họ có thể tự mình tìm thấy cô chủ, nhưng họ không đi, vì họ biết rằng cô chủ rất yêu anh trai mình và muốn họ ở lại với anh trai mình. Thế là họ ở với anh trai của cô giáo cho yên tâm.

Tôi biết, búp bê nhỏ của tôi cũng rất có cảm tình với anh em búp bê trong truyện. Tôi tự nhủ sẽ không bao giờ đánh mất một con búp bê như anh trai mình trong chuyện này.

Nhưng khi tôi tỉnh dậy, con búp bê của tôi đã biến mất. Nó ở đâu, tôi không biết. Tôi chỉ biết lục tung cả căn nhà nhưng vẫn không tìm thấy “cậu em trai” yêu quý của mình đâu cả. Đây là đêm thứ ba tôi không mang theo con búp bê của mình. “Búp bê! Tôi đang ở đâu bây giờ! Em đói, lạnh, em có ổn không? Ở đây anh đã may cho em vài bộ quần áo thật đẹp, có cả chiếc váy dự tiệc mà em luôn thích mặc. Sao em không đến đây với anh, búp bê?” “

Xem thêm: Suy nghĩ về bài thơ Rằm tháng giêng của Hồ Chí Minh

Những ánh sao hãy ở bên Hằng, bảo Hằng hãy chiếu nhiều ánh sáng nhất có thể, soi rõ mọi con đường cho búp bê đi. Hỡi những đám mây, hãy che mưa, che nắng cho thân cây, che chở cho búp bê của tôi cho đến khi tôi tìm thấy cô ấy, cho đến khi cô ấy trở lại với tôi.

Thời gian lặng lẽ trôi, một tuần không có búp bê xem như một năm không vui. Rồi một buổi sáng, con mướp kêu nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đánh thức tôi. Tôi choàng tỉnh khỏi giấc mơ, tỉnh dậy và hét lên: “Búp bê! Xe đẩy! Xe đẩy!”. Và đây là con búp bê của tôi! Anh ta đang nằm trên lưng con mèo mướp. Tôi ôm con búp bê và tiếng meo meo dễ thương đã giúp tôi tìm thấy con búp bê của mình. Ồ! Từ nay, tôi sẽ không làm mất con búp bê nữa. Búp bê của tôi!.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn