Suy nghĩ về hình tượng Ánh trăng trong tác phẩm cùng tên của Nguyễn Duy

Suy nghĩ về hình tượng Ánh trăng trong tác phẩm cùng tên của Nguyễn Duy

Hướng dẫn

Suy nghĩ về hình tượng Ánh trăng trong tác phẩm cùng tên của Nguyễn Duy

Nguyễn Duy là nhà thơ thuộc thế hệ nhà thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Anh có những sáng tác nổi tiếng như: Cây tre Việt Nam, Quà tặng, Cát trắng. Nhưng nói đến Nguyễn Duy chúng ta không thể không nhắc đến Ánh trăng, một bài thơ mang nhiều ý nghĩa nhân văn sâu sắc và đoạn trích trên có ý nghĩa quan trọng trong bài thơ. Đoạn thơ thể hiện cảm xúc và suy nghĩ của nhà thơ về hình ảnh vầng trăng.

Từ xa xưa, trăng đã là đề tài muôn thuở của thơ ca. Xưa và nay, không ít thi nhân đã tìm đến cung trăng bằng những vần thơ làm say đắm lòng người. Nguyễn Duy đến với trăng cũng không phải để “ngậm trăng nghiêng thành” mà là hướng thiện, trở về với tôn chỉ “uống nước nhớ nguồn”. Mối quan hệ tốt đẹp giữa con người và mặt trăng, tưởng chừng ổn định và không thay đổi bỗng trở nên mong manh khi cuộc đời thay đổi, nhưng tiếc thay, sự thay đổi này lại đi sai hướng. Vầng trăng của tình cảm gắn bó với người hay trở thành người dưng, lạ vô cùng. Vầng trăng luôn chung tình, một lòng nhưng lòng người sao thay đổi? Tại sao?

Xem thêm: Nhận xét về 8 câu cuối của bài Kiều ở lầu Ngưng Bích.

Cuộc sống của người lính sau khi trở về đã khác trước rất nhiều. Cuộc sống ngày xưa khắc nghiệt, lam lũ, cuộc sống của những người lính sống trong hầm tối, rừng sâu nay đã được thay thế bằng những ngôi nhà cao tầng với sự hiện đại của đời sống vật chất. Liệu vật chất có đủ làm cho con người ta lóa mắt, đắm chìm trong lạc thú, quên đi quá khứ gian khổ, khó khăn vất vả, quên đi ân tình của thiên nhiên. Âu cũng là một quy luật tình cảm mà nhiều người coi đó là lẽ đương nhiên, đắm chìm trong khoái lạc mà không cần lo lắng. Nguyễn Duy mang đến cho người đọc những suy nghĩ về ý nghĩa của trăng và trăng mà sao người ta lại quên đi tất cả?

Khổ thơ thứ tư được coi là cái nút khơi gợi tâm trạng của nhân vật trữ tình. Ngay khi mất điện, khi nguồn ánh sáng nhân tạo không còn, thì ngay cả những “người mua” hiện đại nhất cũng sẽ phải chịu đựng đêm tối. Theo phản xạ tự nhiên, con người đổ xô đi tìm nguồn sáng. Tác giả chỉ cần ba động từ “vội vàng” “ném” và “ném” để diễn tả sự khẩn trương khi mở cửa sổ. Đây cũng là lúc ánh sáng vào nhà. Đó là hoàn cảnh khiến người đọc phải suy ngẫm về thái độ sống của chính mình.

Sau khi khám phá lại mặt trăng, con người trở lại với chính mình với sự quan tâm và day dứt để đi lên hướng thiện. Đây là lúc tâm trạng cởi mở. Người và trăng ở thế đối mặt nhau, nay trăng lại là hình gương soi để rồi nhìn vào, người ta thấy mình thật sai lầm. Con người ta dường như muốn quay ngược thời gian để quay ngược thời gian với những năm tháng đã qua và dường như đã lùi lại thời gian nhưng không bao giờ nhớ lại. Bao năm vất vả nhưng tình yêu tạo nên cảm xúc mạnh mẽ để có cái gì đó “rơi lệ”. Mặt trăng luôn tròn vành vạnh, luôn chung thủy, đã trở thành biểu tượng của lòng tốt. Thấy mình trong hoàn cảnh này, nhưng mặt trăng luôn rộng lượng tha thứ mà không tức giận hay oán hận. Vầng trăng được nhân hóa để con người suy nghĩ. Bạn có thể nói rằng mọi người tạo ra một tòa án cho chính họ, nơi mọi người phải suy nghĩ lại và đau khổ về cách sống của họ.

Xem thêm: Suy nghĩ về bạo lực học đường

Mỗi chúng ta đến một lúc nào đó cũng có thể quên đi quá khứ, sẽ thờ ơ với mọi người, nhưng rồi sự bao dung, độ lượng của đất mẹ sẽ tha thứ cho tất cả. Ánh trăng của Nguyễn Duy sẽ sáng mãi để dẫn dắt con người đến tương lai tươi sáng. Tác phẩm đã làm chuyển dịch địa hạt nhận thức của độc giả.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn