Suy nghĩ về nụ cười của mẹ

Chủ đề: Suy nghĩ về nụ cười của mẹ

hoatangme23 - Suy nghĩ về Nụ cười của Mẹ

Mẹ! Tiếng gọi đầu tiên khi rời nôi khi còn bé. Mẹ là con thuyền tách nước, ngược xuôi dòng đời, mang gánh qua bao thác ghềnh. Dẫu biết con là gánh nặng trong cuộc đời của mẹ nhưng sao môi kia vẫn không ngừng mỉm cười? Nụ cười này đối với tôi là món quà vô giá, nó đã tiếp thêm cho tôi niềm tin, sức mạnh và nghị lực để vươn lên trong cuộc sống.

Từ nhỏ, tôi đã có cơ hội nhìn thấy nụ cười của mẹ: nụ cười chứa chan tình cảm. Đó là niềm hạnh phúc lớn nhất trên đời. Thật bất hạnh cho rất nhiều người không được nhìn thấy nụ cười của mẹ. Đau xót cho những ai đã đánh đập và từ chối nụ cười ấy. Ai đó đã nói rằng: “Nụ cười gắn kết mọi người lại với nhau”. Phải, chính nụ cười ấy đã giúp tôi hiểu hết được tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ dành cho con mình, một tình cảm không gì có thể mua được. Và nụ cười ấy là cả một vũ trụ bao la mà tôi hoàn toàn không thể khám phá hết. Nhưng tôi biết đó là sức mạnh giúp tôi đứng dậy khi vấp ngã, là niềm tin, là lý do sống của tôi.

Nhưng nụ cười của mẹ không phải lúc nào cũng giống nhau. Mỗi khi tôi khỏe, mẹ tôi đều mỉm cười, nụ cười yêu thương, hạnh phúc. Nó khiến tôi cảm thấy như mình đã làm được điều gì đó tuyệt vời cho mẹ. Rồi nụ cười của mẹ đã cổ vũ, động viên tôi mỗi khi tôi đạt điểm cao. Nụ cười này nhân lên niềm vui, khiến tôi thấy cuộc đời này tươi đẹp biết bao khi có mẹ trên đời. Đôi khi tôi gặp chuyện buồn mẹ vẫn cười nhưng đó là nụ cười an ủi, vỗ về. Nụ cười này như ngọn lửa đỏ, sưởi ấm trái tim non nớt lo lắng và thổn thức …

Không có gì đẹp hơn trên thế giới này hơn là biết rằng mẹ tôi đang ở với tôi. Nụ cười của mẹ đã sưởi ấm trái tim tôi, tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Nhưng có những lúc thiếu vắng nụ cười của mẹ! Và rồi, tôi càng nhận ra rằng nụ cười của mẹ là một “di sản” lớn đối với tôi …

Nguồn Edufly

Xem thêm: Nhận xét về đoạn thơ sau trong bài ‘Chinh phụ ngâm khúc’