Tả con chó – vật nuôi đáng yêu của gia đình em

Tả con chó – vật nuôi đáng yêu của gia đình em

Hướng dẫn

Con trai : Viết bài văn tả một con chó, một con vật nuôi trong gia đình đáng yêu.

Sứ mệnh

Bài văn miêu tả về con chó đẻ ở Phú Quốc

Anh Phú là thượng úy hải quân đang công tác ở vùng cực Nam của Tổ quốc. Anh về nước sau hai năm đi làm ăn xa. Món quà đặc biệt của tôi dành cho bạn là một chú chó xoáy Phú Quốc hai tháng tuổi. Anh ta có một ống bơm dài chạy dọc sống lưng, nhưng anh ta cũng có một xoáy ở trên vai trước. Anh còn mang về một gói đất từ ​​Phú Quốc, mỗi ngày trộn với một thìa nhỏ thức ăn, để không bị “xuống nước”. Tôi đã đặt cho anh ấy một cái tên rất Tây: Roth-Xi.

Bố mất cách đây 5 năm, anh Phú không còn nữa. Ở nhà chỉ có mẹ và em. Bây giờ có thêm Rosie. Khung cảnh quê hương thêm vui tươi, đầm ấm, tràn đầy sức sống.

Hiện tại Rosie đã được 8 tháng tuổi. Bộ lông màu nâu vàng sẫm; Lông mọc dày và sát da, rất mịn. Có hình dáng giống chú ngựa chiến trên thảo nguyên. Bụng gầy, chân cao, lưng dài, phía trước to hơn phía sau. Ngực nở rộng, tai hình con bướm rất đẹp, luôn chếch về phía trước mười độ nên rất nhạy bén, nhanh nhẹn và mạnh mẽ.

Rossi thích sạch sẽ và khôn ngoan. Ban ngày anh hiền lành, ngoan ngoãn như một đứa trẻ. Anh ấy gắn bó với mẹ của mình. Mẹ đi làm về, vừa tới đường xe chạy, mẹ chạy ra đón, cái đuôi vẫy chào mừng rỡ. Khi tôi đi học về trong sân anh ta chạy đến cắn con gấu, phải đến khi tôi vuốt ve anh ta và nói “Xin chào, Rosie” thì anh ta mới nhát gan. Mẹ chăm sóc và yêu thương anh như con đẻ ở nhà. Một chiếc áo nịt ba màu vào mùa đông. Một chiếc bát đựng thức ăn, một chiếc cốc uống nước bằng sứ. Một tấm đệm cói đỏ để nằm. Rosy sống như một quý ông.

Xem thêm: Viết bài văn miêu tả một con vật

Nó hiếm khi sủa nhưng rất cảnh giác vào ban đêm. Anh ta luôn đi tuần từ ngoài sân vào trong nhà. Rossi là “người bảo vệ của cải”. Bình, Thuận, Chinh… bạn tôi đến chơi, nó cho tôi cưng nựng, nhưng khi ra về nó chỉ giả vờ cởi đồ gì đó, tìm đủ mọi cách để giữ lại. Nó cũng khó chịu. Mấy hôm nay anh ta lấy trộm dép của tôi cất giấu ở một nơi riêng, mãi mới bắt được anh ta trả tiền.

Nhờ có Rosie mà ngôi nhà không còn chuột, gián cũng không xuất hiện. Mẹ xem Rosy như một vệ sĩ trung thành không có gì để ăn. Tôi yêu Rosy như một cô bạn gái ngọt ngào, thông minh và yêu đời.

Hoàng Phương Trà Lớp 4A – Trường Tiểu học Cù Chính Lan – TP Thanh Hóa

Theo Bailamvan.edu.vn