Thuyết minh về Oan Thị Kính qua đoạn trích Nỗi oan hại chồng của Quan Âm Thị Kính

Thuyết minh về Oan Thị Kính qua đoạn trích Nỗi oan hại chồng của Quan Âm Thị Kính

Hướng dẫn

Thuyết minh về Oan Thị Kính qua đoạn trích Nỗi oan hại chồng của Quan Âm Thị Kính

Quan Âm Thị Kính là một loại hình chèo cổ được nhân dân ta rất ưa chuộng. Ván bài Chèo xoay quanh nỗi oan và những phẩm chất cao quý của nhân vật Thị Kính (sau này có tên là Tiểu Kính Tâm). Nỗi oan này bắt đầu từ vụ “giết chồng” và đó cũng là bước ngoặt cuộc đời của người con gái ngoan ngoãn, hiếu thảo.

Trích đoạn “Nỗi oan của chồng” là phần đầu của vở “Quan Âm Thị Kính”. Đoạn trích có năm nhân vật nhưng xung đột kịch tính được thể hiện chủ yếu qua hai nhân vật Thị Kính và Sùng Bà. Sùng bà là một nhân vật ác nên ngôn ngữ, cử chỉ, hành động của nhân vật rất độc ác và ác độc. Cách đối xử của ông với con dâu thể hiện rõ sự phân biệt giữa xa hoa và nền nã. Cách xử lý này là cách đối xử của những người quen với uy quyền, thường là áp bức nhân dân. Thị Kính ở căn phòng này không khác gì một người hầu vô tình làm bậy ở nhà chủ.

Theo dõi các cuộc đối thoại của Sùng Bà, chúng ta có thể thấy rằng nó không khác gì một bản án tàn nhẫn của một quan tòa mà không cần nghe một lời phân biệt đúng sai. Người đàn bà giết Thị Kính là “mặt sứa cứng rắn” là “mèo mả gà đồng”, là kẻ đồi bại “yêu hoa”, “gái si tình nhất quyết giết chồng” … Và cũng chỉ vì vô dụng, đáng mặt gia đình “chim công như ngọc” nên từ sự việc rất nhỏ này, nàng đã bị Thị Kính loại bỏ “tam tòng, tứ đức”. Bà một mực cho rằng con dâu vô tình rơi vào “tình yêu đúng như” ngoài trường cấp 3 của gia đình quyền quý. Thậm chí, trước sự khốn nạn của con dâu, bà đã nói với Thiện Sĩ rất nhiều lời khiến Thị Kính đau xót, xót xa: “Thôi, con đi rửa mặt đi, lát mấy cái. đàn bà, thật tội nghiệp cái thằng khốn nạn mà vẫn giết chồng ”.

Xem thêm: Bánh Trôi – Bài Thơ Nhiều Ý Nghĩa – Bình Luận Ngữ Văn 7

Trái ngược với những lời lẽ cay độc của bà mẹ chồng “quyền quý”, Thị Kính đã tìm cách làm đơn tố cáo. Nỗi oan của Thị Kính rất đáng tố cáo! Rõ ràng hành động của Thị Kính là muốn mang lại những điều tốt đẹp cho chồng. Nhưng lúc này tình thế đã hoàn toàn đảo ngược: Thị Kính đã trở thành kẻ xấu xa trong mắt bố mẹ chồng.

Trong đoạn trích, Thị Kính năm lần bảy lượt kêu oan. Bốn lần, cô đều bất bình chống lại mẹ chồng và người chồng mà cô luôn yêu thương. Tuy nhiên, cả 4 lần khiếu nại đều không thành công. Mẹ chồng quá độc ác và Thiện Sĩ lại là người nhu nhược, nhát gan nên tiếng khóc của Thi là hoàn toàn không thể chấp nhận được. Phải đến lần thứ 5, những lời than thở của Thị Kính mới nhận được sự cảm thông, nhưng chỉ là của Mang: “Có phải mình thương quá không?”. Một sự thấu hiểu về nỗi đau và sự bất lực. Ông Mang biết con gái mình bị oan, nhưng là một nông dân nghèo, không có địa vị trong xã hội, ông không thể làm gì để giúp con gái mình.

Yêu quý ông nội, sùng bái bà nội thật sự là những người tàn nhẫn. Đuổi Thị Kính ra khỏi nhà chưa đủ, trước khi đuổi họ ra còn làm một trò dã man để làm nhục họ. Tận tình, ông gọi ông Mang ra nhận con gái, lại nói: Ông Mang, ông đến ăn cơm cho tôi! Mang tưởng là thật, đang nói chuyện vui vẻ thì lập tức dội gáo nước lạnh lên người, “Anh ấy đây!” Nửa đêm cầm dao giết chồng! ”Không những thế, Sùng Ông còn dứt khoát từ chối quan hệ gia đình với Măng Ông bằng cách đánh gục anh ta rồi bỏ nhà ra đi.

Xem thêm: Cảm nhận về giá trị hiện thực và con người trong bài thơ “Túp lều tranh tan hoang” của Đỗ Phủ

Xung đột kịch tính được đẩy lên cao độ: Thị Kính không chỉ bị đẩy vào cảnh đổ vỡ hạnh phúc hôn nhân, bị trù dập, hành hạ mà còn phải chứng kiến ​​cảnh người cha già yếu bị cha dượng làm nhục, hành hạ.

Hình ảnh hai cha con ôm nhau khóc là hình ảnh của những người bị oan, những người đau khổ nhưng hoàn toàn không nơi nương tựa. Đây là bi kịch điển hình của những người nghèo khổ, nhất là những người phụ nữ nông thôn của xã hội cũ.

Khi ông Măng kêu Thị Kính về cùng, Thị Kính đi theo bố thêm vài bước rồi dừng lại, quay từ ghế sô pha nhìn vào cuốn sách, cái giỏ khâu vá, rồi lấy cái áo chưa mặc xong, nắm chặt nó trong tay.

Những cử chỉ và lời nói của Thị Kính thể hiện một số ý nghĩa:

Ôi chao! Trong một thời gian dài, bàn là đã giữ lưới một cách hoàn hảo

Chợt có người làm gối cô đơn

Những cặp từ xung đột bấy lâu nay – đột ngột; tay cầm sắt – chiếc gối đơn độc, … với những sắc thái tương phản đã diễn tả hai trạng thái trái ngược nhau mà chuyển hóa rất đột ngột. Từ cảnh “sắt son giữ lành” (nghĩa là tình nghĩa vợ chồng hòa thuận, êm ấm) đến cảnh “vợ chồng ly tán” chỉ trong chốc lát. Một bên là hạnh phúc, một bên là chia ly. Bị đẩy ra khỏi thế giới quen thuộc, người phụ nữ bỗng trở nên bất lực trước những bất trắc của cuộc đời.

Xem thêm: Giải thích câu “Đi một ngày đàng học sàng khôn ở lớp 7”

Nguồn: Bailamvan.edu.vn