Tiết 2 Đề 38: Em thích hái hoa bắt bướm. Rồi một ngày nọ, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa bông hồng đã tàn trên bàn và bông hồng của mẹ trước cửa sổ. Kể từ đó, tôi bỏ hẳn sở thích của mình. Hãy tưởng tượng và kể câu chuyện này.

Tiết 2 Đề 38: Em thích hái hoa bắt bướm. Rồi một ngày nọ, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa bông hồng đã tàn trên bàn và bông hồng của mẹ trước cửa sổ. Kể từ đó, tôi bỏ hẳn sở thích của mình. Hãy tưởng tượng và kể câu chuyện này.

Hướng dẫn

Trước đây, hái hoa và bắt bướm là một trò chơi kỳ diệu và vô cùng thú vị đối với tôi. Tại sao? Vì tôi thấy nó thật mơ mộng, nữ tính. Tuy nhiên, tôi đã hoàn toàn từ bỏ sở thích này sau khi nghe câu chuyện giữa bông hồng héo trên bàn và bụi hoa hồng mẹ ngoài cửa sổ. Tôi vẫn nhớ rất rõ câu chuyện này.

Hôm đó đã rất muộn. Trăng non chiếu nhẹ qua khung cửa sổ, luồn những sợi vàng mềm mại khắp bàn làm việc của tôi. Sau khi làm bài tập về nhà, tôi mệt đến mức lăn ra ngủ lúc nào không hay. Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng nói chuyện thì thầm. Tôi lắng nghe, hóa ra bông hồng trên bàn đã được tôi để ở đó từ bao giờ. “Hoa hồng đang nói chuyện với ai?” – Tôi thắc mắc rồi tròn mắt. Thì ra bông hồng đang nói chuyện với mẹ trong khu vườn cạnh cửa sổ.

Giọng hồng dịu dàng:

– Mẹ mẹ! Tôi tuyệt vọng biết bao khi khuôn mặt xinh đẹp của tôi biến mất. Mỗi lần nhìn những bông cúc họa mi, những người bạn bạc mệnh xinh xắn, lả lơi hát với chị Giờ, tôi thấy chạnh lòng. Còn đâu chiếc váy nhung đỏ mềm mại khiến nhiều người nổi xung quanh. Nhìn tôi này, chiếc váy của tôi đã ngả sang màu tím, thật xấu xí. Cả ngày tôi bị giam giữ giữa bốn bức tường trắng, không được uống một giọt nước, không được tắm nắng. Chân tay mỏi rã rời mẹ ơi! | Nói rồi bông hồng nhỏ nằm xuống bàn thở một cách yếu ớt. Bông hồng mẹ run lên vì đau đớn và lo lắng, giọng cô ấy ứa nước:

– Con yêu của mẹ! Lòng người mẹ quặn thắt khi chứng kiến ​​cảnh con trai mình ngày ngày vật lộn với cơn khát bỏng rát nơi cổ họng. Người mẹ tự trách mình đã không làm nên điều kỳ diệu để đưa con trai mình ra khỏi căn phòng này, trở lại tắm nắng, vui chơi cùng bạn bè. Con à, dù mùi hương của con có phai nhạt đến đâu thì trong trái tim mẹ, con vẫn là nàng công chúa xinh đẹp và quyến rũ nhất.

Bông hồng mẹ nghẹn ngào không nói nên lời, bông hồng cũng kìm lại những tiếng nức nở:

Xem thêm: Phần 3 Đề 14: Tả cảnh làng xóm, làng quê vào dịp Tết đến xuân về.

– Mẹ! Mẹ tôi thường dạy tôi sống can đảm. Đây là khoảng thời gian khó khăn nhất, tôi cố gắng hết sức để đối phó với bất hạnh mà cô chủ mang lại. Cô chủ nhỏ đã đưa tôi đi khỏi mẹ, lấy đi niềm vui của tôi khi uống giọt sương đêm, được nhảy múa dưới ánh trăng và hát cùng đàn ong cần cù … Tôi thường nhắm mắt lại và mơ những ngày xưa êm đẹp để bớt đau khổ, mẹ.

Bông hồng mẹ cố vươn cành đến gần cửa sổ, bóng lá soi dưới ánh trăng dường như cao hơn, dài hơn, chạm tới bông hồng con đã phai màu trên bàn. Dường như bông hồng mẹ muốn ôm con vào lòng, để che chở, xoa dịu nỗi đau thương cho bông hồng con:

– Mẹ thân yêu của tôi! Mẹ suýt ngất khi bàn tay lạnh giá của chủ nhân kéo con ra khỏi cơ thể. Nhìn đôi bàn tay níu kéo của con mà ruột gan của người mẹ như bị ai đó đốt, xé rách. Tối không ngủ được, không ăn uống được gì khi con không có gì ăn để con đói. Em vẫn đang tràn đầy sức sống, anh muốn tiếp thêm sức mạnh cho em nhưng không được. Chủ quán thật nhẫn tâm và độc ác!

Bông hồng con nhìn bông hồng mẹ. Và như hiểu được nỗi lòng của người mẹ đau buồn, không muốn mẹ phải lo lắng cho mình, anh nói với giọng chắc nịch hơn:

– Anh chỉ có một điều ước duy nhất, đó là được ngủ mãi bên em. Tôi chấp nhận sự thật đó dù muốn hay không. Dù ngắn ngủi nhưng tôi đã sống một cuộc đời thật ý nghĩa và đẹp đẽ. Đừng đau buồn vì con nữa mẹ nhé.

Bông hồng mẹ thì thầm, an ủi đứa con bất hạnh của mình:

– Con của mẹ, mẹ sẽ luôn ghi nhớ hình ảnh của bé dù biết rằng sau này con sẽ không còn nữa. Mẹ sẽ đấu tranh với mọi thứ trong vườn để những người như cô chủ nhỏ không muốn hái hoa bẻ lá gây nên những cuộc chia ly đau thương.

Tiếng nói vừa dứt, tôi hoảng hốt tỉnh dậy, mồ hôi vã ra như tắm. Chạy nhanh đến góc bàn, tôi nâng bông hồng nhỏ lên, cánh hoa rơi xuống. Tôi đã bật khóc và nói, “Rose! Tất cả phụ thuộc vào tôi. Vì sự ích kỷ và ham vui nên bạn mới đi đến vấn đề này. Thật có lỗi với mẹ con chị! ”.

Để thực hiện ước nguyện cuối cùng của bông hồng, tôi đặt những cánh hoa hồng nhỏ xung quanh bông hồng mẹ. Kể từ đó, tôi bỏ hẳn việc hái hoa, bắt bướm. Câu chuyện giữa mẹ hồng và bé hồng đã để lại cho tôi một bài học quý giá không bao giờ quên.

Theo Bailamvan.edu.vn

Xem thêm: Kể diễn cảm câu chuyện Sự tích Hồ Gươm