Vẻ đẹp của nhân cách chân chính nhà Nho qua bài ca ngắn đi trên cát và bài ca ngất ngưởng.

Đề bài: Phân tích vẻ đẹp nhân cách chân chính của nhà nho qua bài ca ngắn Đi trên cát và bài ngất ngưởng

Phải nói rằng, có những nhà thơ, nhà văn mà bóng hình không hơn không kém những hoài niệm, một quá khứ xa xăm. Nhưng với thời gian, vẻ đẹp tâm hồn của những con người ấy vẫn luôn tỏa sáng, vĩnh cửu. Chúng ta càng hiểu rõ điều này hơn khi đến với bài “Bãi cát ngắn” của Cao Bá Quát và “Bài ca ngất ngưởng” của Nguyễn Công Trứ – hai tác phẩm thấm đẫm vẻ đẹp của nhân cách một nhà Nho chân chính. .

u10836 t1298541138 gKY10.com .vn - Vẻ đẹp của Nho gia chân chính qua bài ca ngắn đi trên bãi cát và bài ca ngất ngưởng

Trước hết, vẻ đẹp của nhân cách nhà Nho chân chính qua hai tác phẩm là sự thể hiện quan điểm của họ về con đường vươn tới vinh hoa, đạt lợi. Tuy nhiên, mỗi người có một cách khác nhau để thể hiện ước mơ thời đó. Cao Bá thất kinh kêu lên rằng:

“Bãi cát dài, bãi cát dài

Tiến một bước cũng giống như lùi một bước

Mặt trời vẫn chưa tạnh

Du khách trên đường rơi lệ ”

Phải chăng vì quá bận rộn với danh tiếng và sự nổi tiếng nên anh không còn nhiều mong muốn khi nói đến chuyện này? Đối với anh, dường như sự nghiệp quan chức thành công là quá gập ghềnh và khó khăn. Nói như vậy không có nghĩa Cao Bá Quát không có tài mà ngược lại, ông là người có học thức uyên thâm. Nguyên nhân chính của việc mất đi một nhân tài của quốc gia như ông cũng là vì sự suy thoái của xã hội, khủng hoảng của thời cuộc. Với việc sử dụng hình ảnh bãi cát có sức gợi và hình ảnh người đi trên bãi cát vô cùng tinh tế, Cao Bá Quát đã khắc họa rất rõ sự mệt nhọc, vất vả của người đi trên con đường danh lợi. Con đường dài quá, khó đi đến nỗi nước mắt của những người tri kỉ phải tuôn rơi. Giọt nước mắt này là tiếng khóc của sự vất vả và mệt mỏi, giọt nước mắt cho ta biết bao nhiêu năm đọc sách chẳng ra gì, đó là tiếng khóc của thời đại, là tiếng khóc than của một xã hội suy vi. Còn đối với Nguyễn Công Trứ, chúng ta lại cảm nhận được một suy nghĩ khác:

“Vũ trụ bên trong không phải là một phần của công việc

Anh Hi Van Tai Bo vào lồng.

May mắn cho Cao Bá Quát là Nguyễn Công Trứ rất thành công trong sự nghiệp, nhưng không phải vì thế mà ông được hưởng lối làm quan. Dường như có một chút tương đồng trong tư tưởng của hai nhà Nho lớn khi Nguyễn Công Trứ cũng cảm thấy bị ép buộc, bị ép buộc vào địa vị chính thức. Điều này được thể hiện sâu sắc qua từ “trong lồng”. Có lẽ, sống vào thời đó, mục tiêu cuối cùng của nhà Nho là một địa vị chính thức. Đối với họ, học là để thi đỗ, được đọc sách là niềm vinh dự. Nhưng cũng không nên chỉ trích lối suy nghĩ này quá nhiều vì nó là mục tiêu sống của cả một thế hệ. Nếu không đi theo con đường này, họ sẽ không có ngã rẽ khác.

Xem thêm: Để chứng minh rằng truyện ngắn Vô Vi là một tác phẩm văn học đích thực mà Nguyễn Ái Quốc đã viết vào những năm 20 của thế kỉ XX tại Pháp.

Không dừng lại ở đó, Cao Bá Quát và Nguyễn Công Trứ đã để lại những dấu ấn riêng qua những tác phẩm khẳng định phong cách của mình. Với Cao Bá Quát, phong cách Nho gia thực sự tỏa sáng bởi ở đó có cái nhìn về cuộc sống rất tiến bộ.

Con đường danh lợi rất gập ghềnh, bạn nên tự mình tìm hiểu. Một bước thay đổi cách sống của bạn, để không còn phải vất vả, hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Không phải cứ là Uyên ương là con đường duy nhất dẫn đến thành công, hãy chọn cho mình một lối đi riêng, không bon chen, xô bồ. Đừng để vòng xoáy danh lợi nuốt chửng người tài xuống hố sâu. Mạnh dạn bước ra khỏi vòng xoáy này là quyết định khôn ngoan nhất. Cao Bát Quát quan niệm rất công bằng, vượt thời gian để hướng con người đến cuộc sống hạnh phúc hơn. Đó cũng là bước đầu tiên để thay đổi xã hội, thoát khỏi sự thống trị và suy đồi. Từ đó, Cao Bá Quát trở thành biểu tượng của một nhà Nho chân chính, khác hẳn với các thế hệ trước. Cũng là một nhà nho lớn, vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Công Trứ thể hiện ở phong cách và bản lĩnh cá nhân của ông.

… ”Thực hiện giải đấu cấp sư đoàn hàng năm

Cõng một con bò vàng và một con ngựa, hãy cõng nó

Kìa ngọn núi được bao phủ bởi những đám mây trắng

Tay kiếm và cây cung có hình dạng như một quả bóng

Thật là một đôi cao gót hạng nhất

Đức Phật cũng chế giễu anh ta bằng cách ngất xỉu ”.

Nguyễn Công Trứ vô cùng “choáng ngợp”. Ông luôn làm những việc khác thường không giống người khi làm quan trên hết các quốc gia. Không chỉ vậy, anh ta còn khoe khoang thành tích và công trạng của mình, và tự cho mình là người vượt trội hơn người khác. Hơn nữa, Nguyễn Công Trứ còn có một cuộc sống vô cùng tự do, phóng khoáng. Ngoài những lời đồn thổi vô hại, anh sống mà không cần để ý đến những người xung quanh. Một cuộc sống đúng với chính nó, sống thật với chính nó. Nhưng anh sẽ mãi mãi sống trong lòng mọi người với một hình ảnh rất tốt đẹp và đáng ngưỡng mộ. Cũng vì đóng góp nhiều công sức vào công cuộc xây dựng đất nước, có những ngày tháng sống hết lòng vì nhân dân. Nhánh đáng nể nhất là anh đã dám thể hiện cái “tôi” cá nhân của mình. Một bản ngã – vượt thời gian. Một nhà Nho chân chính là người dám nói, dám thể hiện bản lĩnh của mình trước mọi người. Và anh ấy đã làm được, xứng đáng với vị trí của anh ấy trên đất nước.

Quả đúng như vậy, vẻ đẹp nhân cách chân chính của nhà Nho qua 2 tác phẩm “Bài ca dừng bước trên cát” và “Bài ca ngất ngưởng” đã được thể hiện rất thành công. Tuy mỗi người một phong cách riêng nhưng nó đã trở thành điểm nhấn mang tính thời đại, trở thành điểm nhấn thẩm mỹ trong lòng người đọc bởi đó là nét đẹp biểu tượng của người Việt Nam xưa và nay. .

Nguồn Edufly

Xem thêm: Nhận xét về đoạn thơ sau của bài thơ Đất Nước (Nguyễn Đình Thi): Mùa thu nay có khác! … Tiếng xưa nói cũ.