Vẻ đẹp của sông Hương qua góc nhìn của Hoàng Phủ Ngọc Tường

Đề bài: Vẻ đẹp của sông Hương qua góc nhìn của Hoàng Phủ Ngọc Tường

Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn có phong cách độc đáo và tài năng viết lách. Văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường gồm một hệ thống trữ tình sang trọng, đầy sức lôi cuốn, ngôn từ nghệ thuật của một cái tôi uyên bác, tài hoa. Ông là một trí thức yêu nước, đã gắn bó cuộc đời mình với cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ, anh hùng của dân tộc. Sau đó, sau năm 1975, ngày đất nước thống nhất, ông viết cuốn tự truyện “Ai đã đặt tên cho dòng sông?”.

950c9404a9ec35.img - Vẻ đẹp của sông Hương qua góc nhìn của Hoàng Phủ Ngọc Tường

Trong tác phẩm, nhà văn gắn lòng yêu nước, tinh thần dân tộc với tình yêu sâu sắc đối với thiên nhiên đất nước và truyền thống lịch sử, văn hóa lâu đời của dân tộc mà ông dày công tìm tòi, tích lũy suốt một đời người. Tất cả những phẩm chất đó thể hiện rất rõ khi ông tái hiện vẻ đẹp của sông Hương với tư cách là một nhân vật trữ tình, với những nét tính cách phức tạp biến đổi kỳ diệu theo không gian và thời gian. . Tất cả đều được minh họa qua ngôn từ giàu chất uyên bác, kết hợp giữa chất tự sự và trữ tình tài hoa, thiết tha.

Sông Hương hiện ra qua sự kết hợp của nhiều góc nhìn khác nhau của Hoàng Phủ Ngọc Tường về địa lý, lịch sử, văn hóa, nghệ thuật … “dường như chỉ có sông Hương thuộc về một thành phố trước khi về với châu thổ hiền hòa đã một khúc ca của rừng già, gầm rú giữa những ngọn cây hùng vỹ qua bao thác ghềnh. Nhưng có những lúc sông Hương “trở nên dịu dàng say đắm giữa dặm giữa màu đỏ chói của hoa đỗ quyên”. Văn nghị luận, theo Nguyễn Tuân , là một “cuộc chơi độc hành”, “dòng văn học chảy theo cảm hứng”.

Đặc điểm này phù hợp với lời Hoàng Phủ Ngọc Tường miêu tả sông Hương. Nhà văn đã đưa người đọc đến những liên tưởng bất ngờ, khi so sánh “Sông Hương đã sống nửa đời người như một kẻ giang hồ phóng khoáng, man rợ”. Anh tin rằng Dòng sông nước hoa là đứa con của rừng già với tâm hồn tự do, trong sáng nên rừng già đã làm chủ được sức mạnh bản năng của con gái mình để khi ra khỏi rừng “Dòng sông nước hoa nhanh chóng mang một vẻ đẹp ngọt ngào và trí tuệ, trở thành người mẹ phù sa của một vùng văn hiến ”.

Bằng cái nhìn khảo sát nghiêm túc của một nhà địa lý có chân trời văn hóa rộng lớn, kết hợp vốn từ nghệ thuật phong phú với chất thơ giàu chất thơ, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã tái hiện lại dòng chảy của sông Hương từ miền Trung trở xuống, liên tục đổi chiều “theo những đường cong uốn lượn nhẹ nhàng. , giống như một cuộc tìm kiếm có ý thức từ đâu để gặp thành phố tương lai của nó ”. Nhà văn đã đặt sông Hương giữa cảnh núi non, lăng tẩm, bãi biển ở ngoại thành Tây Nam thành phố Huế, gương mặt Hương Giang trong xanh, tĩnh lặng tạo nên những đốm sáng phản chiếu nhiều màu sắc trên nền trời phía Tây Nam thành phố, “sớm trong xanh, trưa vàng, chiều tím “. Hoàng Phủ Ngọc Tường coi sông Hương như một chủ thể ý thức giúp tôn vinh vẻ đẹp của Huế. Và trước khi trở lại Huế, sông Hương lặng lẽ trôi giữa một không gian” Bốn bề núi được bao phủ bởi những đám mây gió. Một mảnh trăng xưa bóng ngàn năm ”.

Giữa quần thể núi non trùng điệp, phía Tây Kinh thành Huế, nơi yên giấc ngàn thu của các vị vua triều Nguyễn, sông Hương hiện ra với vẻ đẹp thanh bình như triết lý, như một bài thơ cổ tồn tại mãi “muôn thuở”. làng quê giữa đồng đất rộn tiếng gà “. Khi sông Hương đổ về thị xã tương lai của nàng”, nàng vẽ một đường yên bình theo hướng tây nam tây bắc…, nàng nhìn thấy trên bầu trời cầu trắng thành phố nhỏ như vầng trăng khuyết. ”Nhà văn đã dành cho sông Hương một tình cảm trìu mến, thân thương.

Chỉ khi đó anh mới hình dung cảnh sông Hương đang cúi đầu rất nhẹ đối với cồn Hến như một lời “xin vâng” không thành lời của tình yêu. Con mắt sâu thẳm của nhà văn đã nhìn ra mối quan hệ biện chứng giữa dòng sông Hương hiền hòa và con người xứ Huế. Sông Hương dịu dàng, thướt tha bởi chính nó đã góp phần hình thành nên tính cách dịu dàng, thanh tú của người con gái đất Cố đô.

Xem thêm: Bình luận ý kiến ​​sau đây của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Văn hóa, nghệ thuật cũng là một mặt tiền. Các bạn là những người lính trên mặt trận này.

Với trình độ uyên bác về văn hóa, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã so sánh vẻ đẹp của sông Hương với nhiều con sông nổi tiếng thế giới như sông Xen của Pari, sông Danube của Budapest, sông Neva. vẻ đẹp độc đáo của sông Hương về đêm, “vẫn lấp lánh trong màn sương đêm, ánh lửa của chiếc thuyền đánh cá của một linh hồn thành phố cổ kính. Điều gì hiện đại vẫn có thể nhìn thấy”. Dòng thơ duyên dáng từ sông Hương qua kinh thành Huế. Anh cho biết: “Đó là điệu múa chậm đầy cảm xúc dành riêng cho Huế, có thể cảm nhận bằng mắt thường qua hàng trăm nghìn chiếc đèn lồng thả trôi vào những đêm rằm tháng bảy… đung đưa nhẹ nhàng trên mặt nước như những tâm hồn thiếu nữ rối ren. .. đau lòng.

Hoàng Phủ Ngọc Tường có thể nói là một nhà văn hóa của Huế, nó không chỉ nhìn dòng sông Hương trôi dạt ngày nay, mang phù sa và nước ngọt ngày ngày vô tư ban tặng cho những cánh đồng Châu Hóa, cho đời con người, cuộc sống con người xứ Huế; mà ông còn coi sông Hương là cội nguồn của những giá trị tinh thần lịch sử.

Xưa qua các triều đại phong kiến ​​vàng son có tên là Linh Giang, sông Viên Châu đã chiến đấu oanh liệt để bảo vệ biên cương phía Nam của nước Đại Việt. Nơi đây từng phản chiếu vẻ vang thành phố Phú Xuân của người anh hùng Nguyễn Huệ, rồi trải qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, góp phần làm nên những chiến công lừng lẫy vang dội khắp thế giới như lời kể của đại tướng Võ Nguyên. Đảng ghi tên thành phố Huế tuy nhỏ bé nhưng đã góp phần xứng đáng cho Tổ quốc ”.

Từ hiện thực hào hùng của xứ Huế, trong đó Hoàng Phủ Ngọc Tường cho rằng: “Sông Hương là dòng sông vang dội của thời gian, của bản anh hùng ca viết dưới màu lá xanh”. Mặt khác, sông Hương còn là cội nguồn của thơ ca nghệ thuật. Nhiều nhà văn, nhà thơ đã từng rung động trước sông Hương như Nguyễn Du, Cao Bá Quát, Tản Đà, Tố Hữu. Người viết tin rằng “có một dòng sông thơ mộng xung quanh sông Hương và tôi hy vọng tôi đã nhận xét một cách trung thực về nó bằng cách nói rằng dòng sông không bao giờ lặp lại chính nó trong cảm hứng của các nghệ sĩ”. Cao Bạt Quát đã từng nhìn sông Hương và thốt lên: “Trường giang như gươm dựng trời”. Tản Đà thấy “sông trắng, lá xanh”.

Hàn Mặc Tử đã so sánh và tôn vinh sông Hương như dải ngân hà: “Thuyền ai cập bến sông trăng này / Có đưa trăng về kịp đêm nay”. Thu Bồn nhìn dòng nước nổi trôi của sông Hương mà than thở “Sông dùng nước chẳng chảy / Sông chảy trong lòng nên Huế sâu lắm”. Và với Nguyễn Trọng Tạo, Hương Giang đắm chìm trong không khí thơ huyền thoại giúp thi nhân thăng hoa những vần thơ đầy mê hoặc:

«Huyền Trân đám cưới sông

Quên ruy băng lụa trên nguồn

Thảo nào mùi buồn

Niềm đam mê đã nhuộm tím hoàng hôn cho đến tận bây giờ

Dòng sông nửa thực, nửa mơ

Một nửa chờ Lí Bạch, một nửa chờ Khuất Nguyên “

Đất nước Việt Nam có biết bao con sông chảy qua mọi miền đất nước, đã hun đúc nên những vần thơ, những trang văn tuyệt vời. Người đọc thương cảm cho Hoàng Cầm khi biết sông Đuống bị giặc chiếm đóng. Nhà thơ cảm thán: “Sông Đuống rút đi / Một dòng lấp lánh / Nằm nghiêng mình trường kỳ kháng chiến”. Công chúng yêu văn học còn trầm trồ trước vẻ đẹp hoang sơ, trữ tình của “Đà giang độc bộ Bắc Lưu” qua những “trang viết hoa” đặc sắc của nhà văn Nguyễn Tuân.

Bây giờ chúng ta trở lại với sông Hương – con sông khiêm nhường chỉ thuộc địa phận Thừa Thiên Huế, nhưng qua những trang nhật ký tài hoa của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương hiện lên với vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú. , góp phần tạo nên cho Huế một bức tranh hữu tình. Hơn nữa, sông Hương còn là dòng sông của lịch sử, văn hóa, thơ ca và nghệ thuật. Đó là một phần đời sống tinh thần của người dân xứ Huế trầm lặng và sâu lắng.

Câu hỏi “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” của Hoàng Phủ Ngọc Tường đã làm dấy lên nhiều trăn trở trong cõi cảm xúc của người đọc về một dòng sông tưởng như đã quá quen thuộc, nhưng hóa ra còn nhiều bí ẩn cần được khám phá thêm. Có như vậy chúng ta mới hiểu hơn về quê hương đất nước và tự hào hơn về đất nước Việt Nam.

Nguồn Edufly

Xem thêm: Thảo luận về vai trò của 0 và 1